MẸ ĐỪNG KHÓC!!!!!!!
Mẹ yêu!Đêm nay con lại không ngủ, tuần nào cũng thế, cứ thứ 7 về đêm con lại không ngủ,con buồn,rất buồn mẹ ạ.
Mẹ ơi!con phải làm sao đây.Con lại làm mẹ khóc nữa rồi, nước mắt của mẹ như từng mũi dao đâm vào tim con .Mẹ khóc và con cũng khóc, những giọt nước mắt của mẹ tuy con không thấy được nhưng con có thể cảm nhận được những giọt nước mắt kia nó mặn và chát như thế nào.
Giờ con không biết được từ lúc mẹ cho con có mặt trên thế gian này thì mẹ đã cười và đã khóc bao nhiêu lần vì con.Con xin lỗi.Con xin lỗi mẹ,không biết mẹ có bao giờ nghĩ mẹ sinh con ra là niềm hạnh phúc hay là nỗi buồn của mẹ chưa?
Nhưng con thì con biết,chắc đến bây giờ niềm vui con cho mẹ thì ít con nỗi buồn thì con không thể kể hết đúng không mẹ?Mẹ buồn con nhiều lắm đúng không mẹ? Ngày xưa lúc con còn bé,có một lần con đã thấy mẹ ngồi khóc một mình,lúc đó con con quá nhỏ để có thể biết được vì sao mẹ khóc,con chỉ biết lại gần mẹ,nhìn mẹ thật lâu và nước mắt con cũng chảy theo mẹ.Cũng từ lúc đó con tự nhủ với lòng rằng sau này lớn lên con sẽ không để mẹ khóc.Nhưng con đã không làm được,và con đã để mẹ khóc.
Mẹ khóc không một lý do nào khác mà mẹ đã khóc vì con. Con không đủ dũng cảm để nói lên từ : mẹ ơi!mẹ đừng khóc.Và con đã khóc cùng mẹ,chỉ đến khi con nghe đầu dây bên kia kêu lên tiếng bít thì con dập máy và ngồi khóc một mình,rồi con đứng dậy ra khỏi nhà và cứ thế con lang thang mà không biết đã hơn 12h khuya,con muốn chạy trốn chính mình, nhưng ai cũng vậy thôi,phải biết đối mặt với sự thật,chạy trốn không phải là giải pháp phải không mẹ.Vì thế nên con đã về và viết lên dòng tâm sự này,con viết chỉ là muốn vơi đi nỗi buồn ,giải thoát đi mớ boong boong trong lòng con.
Mẹ ạ!Con biết người con mà làm cho người mẹ mình khóc chính là đứa con hư,có lẽ con không hư mà con gọi là quá hư đúng không mẹ?con buồn lắm,con buồn nhưng lại không biết tâm sự với ai?con cô đơn lắm mẹ ạ.Ngày con đi làm cười nói vui vẻ ,
Nhưng lúc bóng đêm trùm xuống là lúc con trở về với chính con,con có thể làm người khác cười ,nhưng tại sao chính con không làm cho con cười được mà con còn làm cho mẹ khóc nữa chứ.Đứa bạn thân con từng bảo "bạn muốn người khác cười thi bạn phải tự làm cho bạn cười trước đã ",con đã không làm được.Con chi muốn lấy vỏ bọc bên ngoài để che lấp đi nỗi lòng của con thôi.
Mẹ yêu!con có thế làm người khác cười được thì tại sao con lại không làm cho mẹ cười được chứ?Tại sao con làm mẹ khóc. Con thật bất hiếu đúng không mẹ?Con biết mẹ yêu và thương con nhiều ,rất nhiều,vậy nếu mẹ thương yêu con thì con xin mẹ đừng khóc.Mẹ phải cười và vui tươi thì con mới có dũng khí bước tiếp trên con đường con đang đi chứ.
Con đường con đang đi có thể con đã chọn sai,nhưng con đã biết đừng chân và đủ bình tĩnh để có thể biết được con sẽ đi tiếp con đường hay là rẽ sang một con đường khác ,mà con đường đó không phải là ngõ cụt.Mẹ đừng buồn,đừng trách và cũng đừng hối thúc con.Con hứa sẽ không làm mẹ buồn và khóc vì con nữa đâu.
Mẹ hãy luôn mỉm cười và dõi theo con,soi sáng cho con như ngôi sao sáng trong bóng tối mẹ nhé.Con hứa con sẽ vững tin và mỉm cười để mẹ cười cùng con chứ không phải khóc vì con.Con vẫn mãi là cô công chúa bé nhỏ cần được mẹ che chở và chăm sóc ngày nào.Mẹ hãy cười lên và cho con nói lời xin lỗi mẹ nhé.
CON YÊU MẸ NHIỀU!
mẹ yêu ơi! con xin mẹ đừng khóc
mẹ mà khóc lòng con đau biết mấy
mẹ mà khóc tim con như chảy máu
mẹ khóc rồi con cũng khóc theo!
(mình viết lên tâm trạng của mình,nếu bạn đọc xong thì xin hãy gửi thầm vào gió cho mình câu rằng "mẹ ơi!mẹ đừng khóc" .Mình hy vọng các bạn cũng đừng làm cho mẹ buồn và mẹ khóc như mình.Hãy yêu mẹ nhiều hơn.Mẹ là tất cả



girl_nghichngom



Trả Lời Với Trích Dẫn
Cà.Chua09





