Love Telling vkmarket.vn nhắn với ace: Chúc ace cuối tuần vui vẻ, mạnh khỏe! 01067648668 nhắn với GANGNAMMOBILE: CHÚC QUÝ KHÁCH CUỐI TUẦN ĐI CHƠI VUI VẼ Hiếu_VN nhắn với cả nhà viet4rum: Chúc ACE cuối tuần vui vẻ hạnh phúc..tiền đầy túi tình đầy tim. ngocbich@hd nhắn với VIET4RUM.COM: co thong tin la khong nhan nguoi het hd ve sang lai co dung khong?hay giup minh voi vanthanhpt nhắn với thong diep: Vc minh dang that nghiep mong moi nguoi giup do sdt 01059121995 boy_buon nhắn với viet4rum: chúc cả nhà mình làm việc tốt và kiếm đc nhiều tiền nhé, mạnh khỏe, hp, xu so kim chi nhắn với gui ace viet4ru: Cty minh da nhan du nguoi nguoi rui nhe thaks ace da ghe tham chuc ace se som tim dc viec xu so kim chi nhắn với gui ace viet4ru: Hien gio cty o chonan nhan nam.nu bhp 010 89500682 alo cho minh longdoan nhắn với ace: E dang tim viec ben nong nghiep a chi nao biet xuong chi dum e voi .sdt 01087196791 thank ace anhtrong205 nhắn với huy: tim ban ten Huy, TP DaNang lam nong nghiep. ai biet thi lien lac giup minh voi 01074192030

Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 17

Ðề tài: Số phận một người chạy trốn ở Hàn quốc!

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 2012
    Đến từ
    Việt Nam
    Quê quán
    Hà Tây
    Bài viết
    52
    Thanks
    55
    Thanked 209 Times in 42 Posts

    Mặc định Số phận một người chạy trốn ở Hàn quốc!

    Incheon ngày 16 tháng 8
    Công ty tôi đang dịp nghỉ hè. Tôi đến thăm ông chú ở thành phố Sihung, nhà chú tôi ngay cạnh biển Oito, lại đang mùa nóng nên ngay chiều hôm đó tôi và chú tôi đi ra bờ biển. Buổi chiều lộng gió, lúc thủy chiều đang lớn tôi men ra chỗ gần con nước, tôi ngắm nhìn những con sóng nối tiếp nhau xô bờ, tôi chợt thấy cái gì đó giống như 1 vỏ chai trà xanh không độ của Việt nam, tôi không hiểu lắm, nói với chú , ông chú tôi cười bảo “ chắc người Việt vứt đi đấy, quan tâm làm gì, tối nào ở biển Oito này chả có người Việt ra chơi, ăn uống”. Tôi cũng suy nghĩ vẩn vơ, thả mình theo những đợt sóng và không gian lộng gió, ông chú đã trèo lên hải đăng còn tôi vẫn mơ màng ngồi nghe sóng rì rào hát dưới chân và suy nghĩ ..., bất chợt sóng vô tình mà lại như cố ý ,lại đưa tới cái gì giống như cái vỏ chai nước trà xanh không độ kia, nhưng lần này tôi thấy rõ hơn, đúng là một vỏ chai nước trà xanh, nhưng còn mới và thoáng thấy một dòng chữ viết nguyệch ngoạc: Xin hãy giúp tôi! Tôi đánh liều nhặt lên và quả thực tôi thấy trong chai có một thứ gì như một tờ giấy có nhiều chữ, có những phần nhòe nhoẹt vì nước đã thấm vào. Tôi lờ mờ hình dung ra vài chuyện..., ông chú lại gọi, tôi bỏ cái chai vào túi, và để chắc chắn không bị cho là kẻ bao đồng, chỉ đến khi rời nhà ông chú về đến Incheon tôi mới lôi ra đọc...
    Không máy tính, không điện thoại. Chỉ có vài tờ giấy một mặt in bản vẽ và cái bút gần hết mực nhặt trên thùng rác công ty, tôi kê ngay ngắn cái bàn cũ mới nhặt ở đầu ngõ và viết những dòng này. Để kể lại với đời những hành trình khốn khổ trải qua trăm ngìn cay đắng, những chuỗi ngày bất hạnh, khủng khiếp nơi xứ lạ quê người... Đó là câu chuyện về một phụ nữ Cần Thơ lấy chồng Hàn quốc tên là H
    Qua những dòng chữ nghuyệch ngoạc kia tôi hình dung H sinh ra trong một gia đình sông nước Cần Thơ, nhà có 5 chị em. Thuở nhỏ H cũng mơ ước được học hành như bao bạn đồng trang lứa khác nhưng nhà thì quá nghèo, 5 chị em cứ lớn dần bên sông nước , những tưởng như đám lục bình trôi dạt lênh đênh trên sóng nước sẽ có bờ bến đỗ khi H theo chân một người đàn ông về Hàn quốc. Nhưng...

    Ngày tháng đã qua có lẽ H đã phải cắn răng chịu đựng với những nỗi đau về tâm hồn và thể xác. Tôi không biết chồng H thế nào nhưng tôi được nghe nhiều câu chuyện về những phụ nữ nước ngoài phải lấy chồng Hàn quốc bị bệnh tật,già yếu, bị bạo hành, đối xử tàn tệ...
    Dòng chữ nhòe nhoẹt:
    “Incheon thứ 6 ngày 13 tháng...
    Màn đêm lại buông xuống. Ánh trăng tròn chiếu qua lỗ thủng trên mái tôn công te nơ rọi lên đống đồ bừa bãi những đầu mẩu thuốc lá, vỏ mì tôm, giấy báo cũ, những đốm sáng lờ mờ. Tôi lại nằm suy nghĩ miên man, chợt tiếng giày lộc cộc khập khễnh của gã đàn ông hôm qua lại đến. Cửa lại mở. Dưới ánh trăng, tôi kinh hoàng nhận ra gã lã một người chắc chắn là mắc bệnh ...với gương mặt lở loét...
    Tôi rụng rời chân tay, nằm bất động, chết lặng đi, gã bước vào, khép cửa lại, rồi kéo tôi ra đống pallet giấy, mùi hôi của thuốc lá, rượu, mùi đã lâu không tắm tanh tưởi khiến tôi lợm giọng phát nôn ọe. Tôi chợt vùng dậy bỏ chạy. Gã giật mình nhào tới ôm chặt lấy người tôi. Tôi cố vùng vẫy đẩy cái thân hình nhơ nhuốc ra khỏi người tôi, gã đàn ông bệnh hoạn vẫn cào cấu và cắn vào tay tôi, Tôi dùng hết sức đẩy hắn ngã xuống nền rồi tông cửa kho chạy thục mạng. Bàn chân không giày dép, đạp sỏi đá, gai góc bật máu tươi, Cho đến khi người mệt lả, dừng chân nghỉ, tựa vào gốc cây, tôi đã nôn ọe không biết bao nhiêu lần với hình hài gớm giếc của gã ám ảnh trong tâm trí tôi.”

    Incheon. Vâng Incheon chính là nơi tôi đang ngồi viết những dòng này, ngoài trời mưa tý tách. Tôi chợt nghĩ "Vậy mà trước giờ tôi vẫn nghĩ Incheon là một nơi rực rỡ phồn hoa và hiện đại vậy sao?". Anh bạn ngồi bên cạnh người Thái Bình đang dùng máy tính chợt phá tan dòng suy nghĩ của tôi, tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng anh ta nói rằng quê nhà đang mưa bão, vừa vào Dân trí đọc tin Cây đổ, người bị cuốn ra biển.., ghê không?...Tôi chợt nghĩ “ Con người dù ở đâu thì cũng phải đấu tranh và đương đầu với muôn trùng khó khăn để được sống tốt hơn mà thôi”
    Lại trở về với câu chuyện của H tôi liên tưởng H đã lấy phải người chồng bệnh tật, bị bạo hành và cuối cùng H đã quyết định cho số phận của mình, Con đường: Bỏ trốn. Thỉnh thoảng tôi cũng đọc vài câu chuyện thương tâm của những người lao động bất hợp pháp, phụ nữ lấy chồng Hàn bỏ trốn, tôi biết rằng nhiều người trong số họ chỉ kịp chạy thục mạng để thoát khỏi số phận trói buộc của mình, trên người không một hành trang, giấy tờ, ...cũng có nghĩa là họ không được pháp luật bảo vệ,nếu sảy ra điều gì. Tôi vừa lo lắng vừa thương cảm.
    Dòng chữ bằng bút chì lờ mờ nhòe nhoẹt. Tôi cố gắng đọc tiếp:
    “ Đây là đâu? Tôi không biết chính xác, địa điểm và thời gian nữa...
    Trời sáng dần. Tôi tỉnh lại. Tôi đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn chung quanh để tìm đứa bạn tôi nhưng chẳng thấy gì. Buổi trưa, trời nắng gắt. Đôi môi tôi khô quắt. Tôi giơ bàn tay vốc một miếng nước lên miệng nhấp thử. Nước mặn chát càng khiến cho tôi càng khát.
    Trời sẩm tối. Gió lạnh lại bắt đầu thổi. Đói, khát, tôi nằm co quắp như một con tôm.
    Bồng bềnh không biết bao lâu trong trạng thái dật dờ nửa tỉnh nửa mê , chợt có tiếng nói lao xao. Phải rồi....,. Tôi lại thiếp dần trong cơn mê sảng...”
    “ Nước ngừng đổ. Tôi lại mở to mắt ra để giật mình nhận ra một đám đàn ông với những gương mặt hung ác đang ngồi bu quanh tôi. Họ đồng loạt cười rộ thích thú khi tôi gượng chống tay ngồi dậy trong sợ hãi.
    Tôi nhìn xuống thân thể mình. Trời ơi! Chẳng còn mảnh vải nào che thân tôi cả. Tôi hoảng hốt co rúm người lại, kinh hoàng đến tột độ”
    Đọc đến đây lòng tôi trĩu nặng. H giờ này có lẽ là nạn nhân của một bọn buôn người.
    “Những người đàn ông, người cởi trần, người mặc quần đùi, bẩn thỉu. Họ nhìn tôi như diễu cợt. Rồi nói với nhau bằng một thứ ngôn ngữ gì đó mà tôi không hiểu được, nhưng trí thông minh cũng cho tôi biết rằng tôi đang lọt vào tay bọn lưu manh”
    ...
    “Tôi gập người xuống chịu đựng cơn đau đang hành hạ. Rồi lại ngất đi. Tôi đã ngất đi rồi tỉnh lại trong tiếng cười man rợ của chúng. Chúng nuôi tôi như nuôi một con vật. Ngày ngày chúng đùa cợt, hành hạ, đánh đập tôi. Chẳng tên nào tỏ lòng nhân đạo để thương xót cái thân thể tàn tạ, đau đớn của tôi khi những vết thương đã bị nhiễm trùng lên cơn sốt. Chẳng tên nào cho tôi một viên thuốc uống để giảm cơn đau. Tôi không còn đứng dậy bước đi nổi hay ngồi lên được”...
    “Vào một đêm, chúng vất tôi lên xe, chở đến một vùng biên giới nào đó, rồi giam tôi trong một cái nhà. Người ta cho tôi ăn uống tử tế. Suốt mấy hôm liền không có tên nào xuất hiện. Người săn sóc tôi là một người đàn bà. Vì ngôn ngữ bất đồng nên tôi không biết được họ đang toan tính chuyện gì.”....


    Đến đoạn này thi tôi nghĩ bụng làm gì có chuyện đó. Chắc ai tự sáng tác ra chuyện này rồi bỏ vào cái chai thôi, ở Hàn làm gì có chuyện vô lý thế.
    Tôi dừng lại ít phút,... một cuộc điện thoại gọi đến, ông chú hỏi tôi về lâu chưa và còn nhắc tôi để quên mấy bộ quần áo dưới đó. Gạt đi những hình ảnh thương tâm của H tôi lại nhớ Oito nhà ông chú. Chỉ một chuyến đi từ Incheon đến Oito cũng cho tôi học được bao điều. Đặc biệt bên bờ biển Oito là nơi tôi vỡ lẽ ra nhiều điều nhất. Tối hôm đó trời nóng tôi đang dạo trên bờ biển. Tôi thấy nhiều sắc dân từ các nước tụ tập quanh đây. Trong đó có nhiều người Việt. Giống như nhiều người Hàn có nhiều nhóm người Việt tụ tập ăn uống, tôi không biết họ là ai nhưng nghe giọng thì có lẽ phần lớn là người miền trung và miền nam, già có trẻ có...Tôi cũng bất ngờ khi thấy hai người phụ nữ đẩy 2 chiếc xe chở em bé, thoạt đầu tôi nghĩ đó là người Hàn, nhưng sau rõ ràng tôi nghe thấy 1 trong 2 người đàn ông đi cạnh nói bằng tiếng Việt “ Thằng chồng em nó có biết em ra đây không ?” Người phụ nữ trả lời: “ Nó biết thì làm được gì”. Tôi giật mình suy nghĩ, nhưng vẫn bước tiếp, mỗi bước chân là một trải ngiệm thú vị. Tôi chăm chú nhìn một sắc dân đang tập trung phía cuối đoạn đường cua. Họ đang hò hét, và khua khoắng có thể là đang hát hoặc có thể là đang thực hành một nghi lễ tôn giáo nào đó. Những người này dường như đến từ Mông cổ.... Suy nghĩ của tôi cứ trải dài như lúc tôi ngồi tàu từ ga Kongtan về ga Kumchong. Tôi nhớ rằng đến ga Kongtan có một người đàn ông mù chống gậy dò dẫm bước lên xe, người đàn ông gầy yếu đôi mắt hốc hác không mở ra đeo trên mình chiếc catset nhỏ. Khi ông bước lên tàu, ông bật vang những bài ca ái quốc và ngửa mũ dò dẫm từng bước trên tàu. Trên tàu phần lớn là người Hàn, tôi thấy mình cũng ích kỷ, nhưng đúng là trong túi tôi cũng chỉ có mấy nghìn lẻ đi tàu . Lúc đó người Hàn thì chỉ giương mắt lên nhìn, còn tôi thì nghĩ rằng “ ở Hàn quốc cũng vậy thôi, con người vẫn còn vô cảm với đồng loại của mình lắm”.....

    Nghĩ ngợi vẩn vơ làm gì, tôi lại nhủ mình, Hôm nay còn bao nhiêu việc, đúng là nhiều khi tôi thấy mình rỗi hơi thật. Trời mưa to hơn.
    Tôi hút một điếu thuốc, thở dài một cái, khói thuốc dập dìu trong không khí, và đọc tiếp:
    Đoạn này bị ngấm nước lại viết bằng bút máy nên rất nhòe và khó đọc
    “Ngày 16 tháng 3
    Biết được số phận của mình, tôi đành phải nhắm mắt đưa chân, ... chẳng có ai nói tiếng Việt để tôi nhờ họ cứu tôi cả. Tôi sống như một người câm. ... đánh đập tàn nhẫn, rồi phạt tôi nhịn đói.
    Tôi nhẫn nhục chịu đựng nuôi hy vọng tìm cách trốn khỏi nơi đây ...
    Khi tôi ra được khỏi cánh rừng, những người đầu tiên nhìn thấy tôi đều hoảng sợ. Tôi bỏ chạy, soi mình dưới suối và hãi hùng khi nhìn thấy gương mặt của mình

    Ai chà! Đến đây tôi vừa thấy ghê lại vừa thấy thương cảm. Vì tôi mới xem xong bộ phim của Hàn quốc chiếu trên truyền hình. Bộ phim Danh y vượt thời gian, tôi nhớ có đoạn trong phim đại phu Jin vì sai lầm nên đã để mất đi người yêu của mình là Mina nhưng được phép màu quay lại thời gian, tại đây anh gặp được cô nương Hong xinh đẹp chính là Mina và còn cứu chữa cho một kỹ nữ xinh đẹp tên là Choon Hong bị mắc bệnh giang mai. Cứ nghĩ đến tôi lại thấy ghê, rõ ràng làm gì có chuyện đó chắc ai đó sáng tác ra rồi viết và bỏ vào cái chai thôi...
    Ôi! cuộc đời thật trớ trêu, tôi thấy thương cảm cho H mặc dù có chút sợ khi hình dung về người bị bệnh giang mai, nhưng đây là thời hiện đại chứ không phải thời trong bộ phim mà tôi xem. Tôi cũng thấy khấp khởi hi vọng vì H chắc đã trốn được ra ngoài.
    Nhưng những dòng cuối càng nhòe nhoẹt khó đọc lại càng khiến tôi suy tư, trăn trở. Ngoài trời mưa nặng hạt hơn. Bất giác tôi thấy thương cho số phận những con người đang tha hương nơi đất khách.: Haiz!
    Dù rất nhòe và nhàu nát nhưng tôi cố luận được vài câu cuối.:
    “Tôi đã nghĩ đến chuyện ............, khốn cùng, nhưng trước khi .... viết lại những dòng ....... này bỏ vào cái chai không, thả trôi ra biển Đông, mong rằng nó may mắn được một chiếc tàu, hoặc ai đó .... vớt lên và cho phổ biến để hiểu và thương cho những .... Việt Nam .. ... đã chịu biết bao đau thương, thống khổ cũng chỉ vì muốn đổi ....
    Xin chào tạm biệt ........ và quê hương Việt Nam yêu dấu .....
    Ký tên : H”

    Vô lý! Làm gì có chuyện đó! Tôi vẫn nghĩ bụng rằng chắc chỉ là ai đó viết ra rồi bỏ vào cái chai thôi, vì 2-3 hôm nay nếu có vụ gì ngiêm trọng thì đã có người loan tin trên mấy diễn đàn của người Việt ở Hàn quốc rồi.
    Trời mưa đã tạnh, Nhưng để chắc chắn tôi nhờ máy tính của anh bạn vào ngay mấy diễn đàn mạng xem có thông tin gì liên quan đến cô H kia không.

  2. Có 41 người đã cảm ơn thanhcongst cho bài viết này là :

    01081233636 (2012-08-21), ღ.미소.ღ (2012-08-20), akhanh (2012-08-20), ♥ღTrưởngThôn♥ღ (2012-08-20), dangnamthanh (2012-08-20), ductrile_2013 (2012-08-19), DucTrongPT (2012-08-20), duy_hy (2012-08-20), haimobile87 (2012-08-20), hoa.aloholmes (2012-11-15), HOÀNG_KR (2012-08-20), hoango (2012-08-20), huynhhuy (2012-08-20), khi gio (2012-08-20), KimJaeMin (2012-08-20), kimsuk (2012-08-21), Kjm_SuYoung88 (2012-08-19), lang_le (2012-08-21), lkt_kr (2012-08-21), muahavang (2012-08-20), namha8888 (2012-08-18), ngantuyen (2012-08-20), ngocthe.vn (2012-08-18), nguyenvietkhanh (2012-08-20), ocsusu (2012-08-21), peaceful169 (2012-08-19), pelunDD (2012-08-18), QuynhKr (2012-08-18), southkore (2012-08-20), thangtran-3639 (2012-08-21), thanhhuy6969 (2012-08-20), THANHXUANXP (2012-08-19), thuanstar (2012-08-25), tonngokhong (2012-08-18), traithanhdat (2012-08-21), trinkutul (2012-08-20), troilacuatoi (2012-08-18), tuandong (2012-08-20), vinhlongmenyeu (2012-08-21), yeunhomtoi_hue (2012-08-20), Yoon Sang Mi (2012-08-20)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2008
    Đến từ
    Incheon, Korea
    Quê quán
    Ninh Bình
    Bài viết
    3,394
    Thanks
    610
    Thanked 4,065 Times in 1,014 Posts

    Mặc định

    Chuyện giống phim quá nhưng biết đâu nó lại là một sự thật. nhưng mà có giấy bút để sáng tác và chai trà xanh O0 để mà uống thì còn gì bằng
    Nguyễn Văn Quỳnh
    Y!M: tinhxanhmaimai2004

  4. Có 8 người đã cảm ơn QuynhKr cho bài viết này là :

    ღ.미소.ღ (2012-08-20), Crazy (2012-08-18), haimobile87 (2012-08-20), Kjm_SuYoung88 (2012-08-19), pelunDD (2012-08-18), thanhcongst (2012-08-20), THANHXUANXP (2012-08-19), troilacuatoi (2012-08-18)

  5. #3
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Đến từ
    Seoul - Korea
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    238
    Thanks
    120
    Thanked 252 Times in 106 Posts

    Mặc định

    Câu chuyện éo le và có nhiều tình tiết ly kỳ giống như tiểu thuyết vậy.

    //Chủ thớt có thể chụp bức thư post lên cho mọi người xem được không. Có thể giá trị chia sẻ sẽ cao hơn

  6. Có 6 người đã cảm ơn Crazy cho bài viết này là :

    Kjm_SuYoung88 (2012-08-19), peaceful169 (2012-08-19), pelunDD (2012-08-18), thanhcongst (2012-08-20), THANHXUANXP (2012-08-19), troilacuatoi (2012-08-18)

  7. #4
    Tham gia ngày
    Jan 2012
    Đến từ
    viet nam
    Quê quán
    Hậu Giang
    Tuổi
    26
    Bài viết
    270
    Thanks
    494
    Thanked 145 Times in 93 Posts

    Mặc định

    hix không biết sao mình đọc xong,lại có cảm giác nặng nề đến như vậy,thấy rất buồn cho người bạn gái tên H,mình cũng thấy rất tội cho ông bác cầm mũ từng bước từng bước dò dẫm trên tàu ấy,cuộc sống của mình tuy không đầy đủ,phải nói là nghèo,nhưng dù sao mình cũng còn được may mắn,trên đời này còn rất nhiều và rất nhiều số phận kèm may mắn ấy, lòng mình lại thấy thật xót xa hix hix
    lá xanh tan nát đời ôm hận,
    nữa hận công danh nữa hận tình

  8. Người đã cám ơn pelunDD cho bài viết này là :

    thanhcongst (2012-08-20)

  9. #5
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Đến từ
    Seoul - Korea
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    238
    Thanks
    120
    Thanked 252 Times in 106 Posts

    Mặc định mắt chứng kiến. Người Hàn, họ đã không cho tiền mà còn ngăn

    Trích Nguyên văn bởi pelunDD View Post
    hix không biết sao mình đọc xong,lại có cảm giác nặng nề đến như vậy,thấy rất buồn cho người bạn gái tên H,mình cũng thấy rất tội cho ông bác cầm mũ từng bước từng bước dò dẫm trên tàu ấy,cuộc sống của mình tuy không đầy đủ,phải nói là nghèo,nhưng dù sao mình cũng còn được may mắn,trên đời này còn rất nhiều và rất nhiều số phận kèm may mắn ấy, lòng mình lại thấy thật xót xa hix hix
    Nói thật các bạn không phải tội cho mấy bác xin trên tàu. Mình trừ ra một số ít là tàn phế không có khả năng lao động kiếm tiền. Nhưng còn lại là phần nhiều là bày trò.

    - Ở Hàn quốc khi bị dị tật đều có tiền trợ cấp. Một người chỉ bị khó khăn trong ngôn ngữ, nói chuyện ấp úng (vẫn sống và làm việc bình thường) cũng được trợ cấp vài trăm ngàn một tháng.

    - Các trường hợp xin trên tàu đa số là giả vờ. Mình biết vì gặp nhiều, nghe kể nhiều, thậm chí tận mắt chứng kiến. Người Hàn, họ đã không cho tiền mà còn ngăn cản mình không nên cho tiền họ. Vì họ thuộc đối tượng khỏe mạnh có thể lao động nhưng chỉ vì lười làm mà thôi.

    Mình đã từng chứng kiến sự giao tiếp của nhóm người này với nhau. Họ hay hẹn nhau ở một chỗ nào đấy để gặp gỡ trao đổi. Lúc từ trên tàu đi xuống thì lò dò khập khiễng. Giả vờ gõ gậy gọi nhau phát thế là ngồi với nhau nói chuyện vui như Tết. Nói thật, nghĩ lại lúc mình móc tiền ra cho họ, thấy ấm ức lắm.

  10. Có 11 người đã cảm ơn Crazy cho bài viết này là :

    50_first_dates (2012-08-18), ღ.미소.ღ (2012-08-20), doantrungkien (2012-08-21), huynhhuy (2012-08-20), Kjm_SuYoung88 (2012-08-19), love_actually (2012-08-20), peaceful169 (2012-08-19), pelunDD (2012-08-18), QuynhKr (2012-08-19), thanhcongst (2012-08-20), THANHXUANXP (2012-08-19)

  11. #6
    Tham gia ngày
    Jul 2012
    Đến từ
    At present, I am living HoChiMinhCity
    Quê quán
    Việt Nam
    Tuổi
    23
    Bài viết
    4
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Mặc định

    upppppppppppppppppppppppppppppppppppp

  12. Người đã cám ơn Huyền Trang cho bài viết này là :

    thanhcongst (2012-08-20)

  13. #7
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Ngôi Nhà Hạnh Phúc
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    3,174
    Thanks
    1,870
    Thanked 3,331 Times in 833 Posts

    Mặc định

    Cái làm mình suy nghĩ nhiều khi đọc câu chuyện này đó là nó rất giống với câu chuyện của Ốc Tiêu Con Gái Miền Tây Trong Tôi... Là... Chị, cùng kể về 1 người con gái lấy chồng Hàn, cuộc sống với chồng, ..... và rồi sự trốn chạy. Kết cục tuy có hơi khác nhau, nhưng cả 2 trường hợp đều thật đau lòng.....

    Một đoạn của 2 bài viết miêu tả hai "con vật" có nét tương đồng


    Trích Nguyên văn bởi OcTieuBuon88 View Post

    Nó lấy chị về, rời xa bến nước đùng đục phèn nổi trên mặt đàn Ma da chới với, chị bước qua khoảng trời khác. Ở đó chỉ là bốn bức tường dán giấy nhoè nhoẹt loang lổ màu.. Heo hút, ẩm thấp. Căn phòng tổ hợp của đầu lọc thuốc lá, vỏ mì tôm bùa bãi. Nó kéo tuốt chị vào trong. Hể hả như trẻ con tìm được món đồ chơi mới. Mà nó coi chị như món đồ chơi thật, giày vò không thương tiếc. Quanh quẩn mãi bốn bức tường chẳng được đi đâu, đêm đêm với chị là cả nỗi hãi hùng, tủi nhục. Cảm giác con thú hôi hám cả tuần không tắm lấy một lần... hùng hục.. ê chề. Nó cáu với chị cả trong những ngày "ốm mệt". Giá như không có những ngày đó, nó sẽ vui hơn với món đồ nó phải đánh đổi bắng tiền và bao nhiêu lần đi lại. Chị nghĩ và cảm nhận được như thế.

    .
    Trích Nguyên văn bởi thanhcongst View Post
    Dòng chữ nhòe nhoẹt:
    “Incheon thứ 6 ngày 13 tháng...
    Màn đêm lại buông xuống. Ánh trăng tròn chiếu qua lỗ thủng trên mái tôn công te nơ rọi lên đống đồ bừa bãi những đầu mẩu thuốc lá, vỏ mì tôm, giấy báo cũ, những đốm sáng lờ mờ. Tôi lại nằm suy nghĩ miên man, chợt tiếng giày lộc cộc khập khễnh của gã đàn ông hôm qua lại đến. Cửa lại mở. Dưới ánh trăng, tôi kinh hoàng nhận ra gã lã một người chắc chắn là mắc bệnh ...với gương mặt lở loét...
    Tôi rụng rời chân tay, nằm bất động, chết lặng đi, gã bước vào, khép cửa lại, rồi kéo tôi ra đống pallet giấy, mùi hôi của thuốc lá, rượu, mùi đã lâu không tắm tanh tưởi khiến tôi lợm giọng phát nôn ọe. Tôi chợt vùng dậy bỏ chạy. Gã giật mình nhào tới ôm chặt lấy người tôi. Tôi cố vùng vẫy đẩy cái thân hình nhơ nhuốc ra khỏi người tôi, gã đàn ông bệnh hoạn vẫn cào cấu và cắn vào tay tôi, Tôi dùng hết sức đẩy hắn ngã xuống nền rồi tông cửa kho chạy thục mạng. Bàn chân không giày dép, đạp sỏi đá, gai góc bật máu tươi, Cho đến khi người mệt lả, dừng chân nghỉ, tựa vào gốc cây, tôi đã nôn ọe không biết bao nhiêu lần với hình hài gớm giếc của gã ám ảnh trong tâm trí tôi.”

  14. Có 4 người đã cảm ơn KimJaeMin cho bài viết này là :

    ♥ღTrưởngThôn♥ღ (2012-08-20), Crazy (2012-08-20), dangnamthanh (2012-08-20), thanhcongst (2012-08-20)

  15. #8
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Đến từ
    Seoul - Korea
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    238
    Thanks
    120
    Thanked 252 Times in 106 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi KimJaeMin View Post
    Cái làm mình suy nghĩ nhiều khi đọc câu chuyện này đó là nó rất giống với câu chuyện của Ốc Tiêu Con Gái Miền Tây Trong Tôi... Là... Chị, cùng kể về 1 người con gái lấy chồng Hàn, cuộc sống với chồng, ..... và rồi sự trốn chạy. Kết cục tuy có hơi khác nhau, nhưng cả 2 trường hợp đều thật đau lòng.....

    Một đoạn của 2 bài viết miêu tả hai "con vật" có nét tương đồng

    Vỗ tay mấy phát.
    Bạn KimJaeMin nhận xét chuẩn. Mình có cùng cảm nhận ngay từ lần đầu đọc. Giống ở chỗ: một căn phòng tăm tối, bừa bộn... Một thằng đàn ông phàm phu tục tử, bẩn tưởi, bệnh hoạn balah...

    //Trùng hợp kỳ lạ, đến cả giọng văn...Nhưng mà nghĩ cho cùng, đời thiếu gì cảnh ngộ giống nhau. Thôi thì sự miêu tả giống nhau cũng là phải nhẽ. Nhỉ

  16. Có 3 người đã cảm ơn Crazy cho bài viết này là :

    ♥ღTrưởngThôn♥ღ (2012-08-20), hungnguyen_kr25 (2012-08-20), thanhcongst (2012-08-20)

  17. #9
    Tham gia ngày
    Jul 2012
    Đến từ
    HA Noi
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    48
    Thanks
    101
    Thanked 52 Times in 23 Posts

    Mặc định

    Đọc câu chuyện nào cũng khiến m cay sống mũi , nghẹn thở trong cổ họng , tự hỏi nếu là mình liệu có đủ sức ...
    **사람의 욕심은 끝이 없기에 주기 보다는 받기를 바라고
    손해보다는 이익을 바라며 노력하기 보다는 행운을 바라고
    기다리기보다는 한 순간에 얻어 지길 바랍니다
    .**

  18. #10
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Đến từ
    AN SAN
    Quê quán
    Nghệ An
    Tuổi
    23
    Bài viết
    10
    Thanks
    2
    Thanked 3 Times in 3 Posts

    Mặc định

    Nghe giong 1 bai hoc...1 tieu thuyet hon la mot cau chuyen that!!! Nhung doc xong m lai muon ra bien oito mac du song gan oito nhung chua bao jo ra day ca! bjo tu nhien lai muon ra day ... chag biet la de tim kaj j ... nhug toi se ra.

Trang 1/2 1 2 cuốicuối

 

Chủ đề giống nhau

  1. cách ngưng các phần mềm chạy ngầm trên dt,phần mềm androi
    By quoc_nguyen in forum [Mạng Điện Thoại] Hỏi Đáp
    Trả lời: 19
    Bài mới: 2012-03-04, 08:09 PM
  2. Trả lời: 5
    Bài mới: 2011-09-08, 05:46 PM
  3. Mỹ phẩm tiêu chuẩn chất lượng công bố mỹ phẩm NEW
    By mandt6 in forum Các Dịch Vụ Việt -Hàn
    Trả lời: 0
    Bài mới: 2011-04-11, 11:11 AM
  4. Sản phẩm bò khô GIA PHÚC không chất bảo quản phẩm màu
    By phuvinh38 in forum Các Dịch Vụ Việt -Hàn
    Trả lời: 0
    Bài mới: 2011-02-16, 06:20 PM
  5. Trả lời: 3
    Bài mới: 2010-01-20, 09:32 PM

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể gửi đề tài mới
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
muagi.vn