Incheon ngày 16 tháng 8
Công ty tôi đang dịp nghỉ hè. Tôi đến thăm ông chú ở thành phố Sihung, nhà chú tôi ngay cạnh biển Oito, lại đang mùa nóng nên ngay chiều hôm đó tôi và chú tôi đi ra bờ biển. Buổi chiều lộng gió, lúc thủy chiều đang lớn tôi men ra chỗ gần con nước, tôi ngắm nhìn những con sóng nối tiếp nhau xô bờ, tôi chợt thấy cái gì đó giống như 1 vỏ chai trà xanh không độ của Việt nam, tôi không hiểu lắm, nói với chú , ông chú tôi cười bảo “ chắc người Việt vứt đi đấy, quan tâm làm gì, tối nào ở biển Oito này chả có người Việt ra chơi, ăn uống”. Tôi cũng suy nghĩ vẩn vơ, thả mình theo những đợt sóng và không gian lộng gió, ông chú đã trèo lên hải đăng còn tôi vẫn mơ màng ngồi nghe sóng rì rào hát dưới chân và suy nghĩ ..., bất chợt sóng vô tình mà lại như cố ý ,lại đưa tới cái gì giống như cái vỏ chai nước trà xanh không độ kia, nhưng lần này tôi thấy rõ hơn, đúng là một vỏ chai nước trà xanh, nhưng còn mới và thoáng thấy một dòng chữ viết nguyệch ngoạc: Xin hãy giúp tôi! Tôi đánh liều nhặt lên và quả thực tôi thấy trong chai có một thứ gì như một tờ giấy có nhiều chữ, có những phần nhòe nhoẹt vì nước đã thấm vào. Tôi lờ mờ hình dung ra vài chuyện..., ông chú lại gọi, tôi bỏ cái chai vào túi, và để chắc chắn không bị cho là kẻ bao đồng, chỉ đến khi rời nhà ông chú về đến Incheon tôi mới lôi ra đọc...
Không máy tính, không điện thoại. Chỉ có vài tờ giấy một mặt in bản vẽ và cái bút gần hết mực nhặt trên thùng rác công ty, tôi kê ngay ngắn cái bàn cũ mới nhặt ở đầu ngõ và viết những dòng này. Để kể lại với đời những hành trình khốn khổ trải qua trăm ngìn cay đắng, những chuỗi ngày bất hạnh, khủng khiếp nơi xứ lạ quê người... Đó là câu chuyện về một phụ nữ Cần Thơ lấy chồng Hàn quốc tên là H
Qua những dòng chữ nghuyệch ngoạc kia tôi hình dung H sinh ra trong một gia đình sông nước Cần Thơ, nhà có 5 chị em. Thuở nhỏ H cũng mơ ước được học hành như bao bạn đồng trang lứa khác nhưng nhà thì quá nghèo, 5 chị em cứ lớn dần bên sông nước , những tưởng như đám lục bình trôi dạt lênh đênh trên sóng nước sẽ có bờ bến đỗ khi H theo chân một người đàn ông về Hàn quốc. Nhưng...
Ngày tháng đã qua có lẽ H đã phải cắn răng chịu đựng với những nỗi đau về tâm hồn và thể xác. Tôi không biết chồng H thế nào nhưng tôi được nghe nhiều câu chuyện về những phụ nữ nước ngoài phải lấy chồng Hàn quốc bị bệnh tật,già yếu, bị bạo hành, đối xử tàn tệ...
Dòng chữ nhòe nhoẹt:
“Incheon thứ 6 ngày 13 tháng...
Màn đêm lại buông xuống. Ánh trăng tròn chiếu qua lỗ thủng trên mái tôn công te nơ rọi lên đống đồ bừa bãi những đầu mẩu thuốc lá, vỏ mì tôm, giấy báo cũ, những đốm sáng lờ mờ. Tôi lại nằm suy nghĩ miên man, chợt tiếng giày lộc cộc khập khễnh của gã đàn ông hôm qua lại đến. Cửa lại mở. Dưới ánh trăng, tôi kinh hoàng nhận ra gã lã một người chắc chắn là mắc bệnh ...với gương mặt lở loét...
Tôi rụng rời chân tay, nằm bất động, chết lặng đi, gã bước vào, khép cửa lại, rồi kéo tôi ra đống pallet giấy, mùi hôi của thuốc lá, rượu, mùi đã lâu không tắm tanh tưởi khiến tôi lợm giọng phát nôn ọe. Tôi chợt vùng dậy bỏ chạy. Gã giật mình nhào tới ôm chặt lấy người tôi. Tôi cố vùng vẫy đẩy cái thân hình nhơ nhuốc ra khỏi người tôi, gã đàn ông bệnh hoạn vẫn cào cấu và cắn vào tay tôi, Tôi dùng hết sức đẩy hắn ngã xuống nền rồi tông cửa kho chạy thục mạng. Bàn chân không giày dép, đạp sỏi đá, gai góc bật máu tươi, Cho đến khi người mệt lả, dừng chân nghỉ, tựa vào gốc cây, tôi đã nôn ọe không biết bao nhiêu lần với hình hài gớm giếc của gã ám ảnh trong tâm trí tôi.”
Incheon. Vâng Incheon chính là nơi tôi đang ngồi viết những dòng này, ngoài trời mưa tý tách. Tôi chợt nghĩ "Vậy mà trước giờ tôi vẫn nghĩ Incheon là một nơi rực rỡ phồn hoa và hiện đại vậy sao?". Anh bạn ngồi bên cạnh người Thái Bình đang dùng máy tính chợt phá tan dòng suy nghĩ của tôi, tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng anh ta nói rằng quê nhà đang mưa bão, vừa vào Dân trí đọc tin Cây đổ, người bị cuốn ra biển.., ghê không?...Tôi chợt nghĩ “ Con người dù ở đâu thì cũng phải đấu tranh và đương đầu với muôn trùng khó khăn để được sống tốt hơn mà thôi”
Lại trở về với câu chuyện của H tôi liên tưởng H đã lấy phải người chồng bệnh tật, bị bạo hành và cuối cùng H đã quyết định cho số phận của mình, Con đường: Bỏ trốn. Thỉnh thoảng tôi cũng đọc vài câu chuyện thương tâm của những người lao động bất hợp pháp, phụ nữ lấy chồng Hàn bỏ trốn, tôi biết rằng nhiều người trong số họ chỉ kịp chạy thục mạng để thoát khỏi số phận trói buộc của mình, trên người không một hành trang, giấy tờ, ...cũng có nghĩa là họ không được pháp luật bảo vệ,nếu sảy ra điều gì. Tôi vừa lo lắng vừa thương cảm.
Dòng chữ bằng bút chì lờ mờ nhòe nhoẹt. Tôi cố gắng đọc tiếp:
“ Đây là đâu? Tôi không biết chính xác, địa điểm và thời gian nữa...
Trời sáng dần. Tôi tỉnh lại. Tôi đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn chung quanh để tìm đứa bạn tôi nhưng chẳng thấy gì. Buổi trưa, trời nắng gắt. Đôi môi tôi khô quắt. Tôi giơ bàn tay vốc một miếng nước lên miệng nhấp thử. Nước mặn chát càng khiến cho tôi càng khát.
Trời sẩm tối. Gió lạnh lại bắt đầu thổi. Đói, khát, tôi nằm co quắp như một con tôm.
Bồng bềnh không biết bao lâu trong trạng thái dật dờ nửa tỉnh nửa mê , chợt có tiếng nói lao xao. Phải rồi....,. Tôi lại thiếp dần trong cơn mê sảng...”
“ Nước ngừng đổ. Tôi lại mở to mắt ra để giật mình nhận ra một đám đàn ông với những gương mặt hung ác đang ngồi bu quanh tôi. Họ đồng loạt cười rộ thích thú khi tôi gượng chống tay ngồi dậy trong sợ hãi.
Tôi nhìn xuống thân thể mình. Trời ơi! Chẳng còn mảnh vải nào che thân tôi cả. Tôi hoảng hốt co rúm người lại, kinh hoàng đến tột độ”
Đọc đến đây lòng tôi trĩu nặng. H giờ này có lẽ là nạn nhân của một bọn buôn người.
“Những người đàn ông, người cởi trần, người mặc quần đùi, bẩn thỉu. Họ nhìn tôi như diễu cợt. Rồi nói với nhau bằng một thứ ngôn ngữ gì đó mà tôi không hiểu được, nhưng trí thông minh cũng cho tôi biết rằng tôi đang lọt vào tay bọn lưu manh”
...
“Tôi gập người xuống chịu đựng cơn đau đang hành hạ. Rồi lại ngất đi. Tôi đã ngất đi rồi tỉnh lại trong tiếng cười man rợ của chúng. Chúng nuôi tôi như nuôi một con vật. Ngày ngày chúng đùa cợt, hành hạ, đánh đập tôi. Chẳng tên nào tỏ lòng nhân đạo để thương xót cái thân thể tàn tạ, đau đớn của tôi khi những vết thương đã bị nhiễm trùng lên cơn sốt. Chẳng tên nào cho tôi một viên thuốc uống để giảm cơn đau. Tôi không còn đứng dậy bước đi nổi hay ngồi lên được”...
“Vào một đêm, chúng vất tôi lên xe, chở đến một vùng biên giới nào đó, rồi giam tôi trong một cái nhà. Người ta cho tôi ăn uống tử tế. Suốt mấy hôm liền không có tên nào xuất hiện. Người săn sóc tôi là một người đàn bà. Vì ngôn ngữ bất đồng nên tôi không biết được họ đang toan tính chuyện gì.”....
Đến đoạn này thi tôi nghĩ bụng làm gì có chuyện đó. Chắc ai tự sáng tác ra chuyện này rồi bỏ vào cái chai thôi, ở Hàn làm gì có chuyện vô lý thế.
Tôi dừng lại ít phút,... một cuộc điện thoại gọi đến, ông chú hỏi tôi về lâu chưa và còn nhắc tôi để quên mấy bộ quần áo dưới đó. Gạt đi những hình ảnh thương tâm của H tôi lại nhớ Oito nhà ông chú. Chỉ một chuyến đi từ Incheon đến Oito cũng cho tôi học được bao điều. Đặc biệt bên bờ biển Oito là nơi tôi vỡ lẽ ra nhiều điều nhất. Tối hôm đó trời nóng tôi đang dạo trên bờ biển. Tôi thấy nhiều sắc dân từ các nước tụ tập quanh đây. Trong đó có nhiều người Việt. Giống như nhiều người Hàn có nhiều nhóm người Việt tụ tập ăn uống, tôi không biết họ là ai nhưng nghe giọng thì có lẽ phần lớn là người miền trung và miền nam, già có trẻ có...Tôi cũng bất ngờ khi thấy hai người phụ nữ đẩy 2 chiếc xe chở em bé, thoạt đầu tôi nghĩ đó là người Hàn, nhưng sau rõ ràng tôi nghe thấy 1 trong 2 người đàn ông đi cạnh nói bằng tiếng Việt “ Thằng chồng em nó có biết em ra đây không ?” Người phụ nữ trả lời: “ Nó biết thì làm được gì”. Tôi giật mình suy nghĩ, nhưng vẫn bước tiếp, mỗi bước chân là một trải ngiệm thú vị. Tôi chăm chú nhìn một sắc dân đang tập trung phía cuối đoạn đường cua. Họ đang hò hét, và khua khoắng có thể là đang hát hoặc có thể là đang thực hành một nghi lễ tôn giáo nào đó. Những người này dường như đến từ Mông cổ.... Suy nghĩ của tôi cứ trải dài như lúc tôi ngồi tàu từ ga Kongtan về ga Kumchong. Tôi nhớ rằng đến ga Kongtan có một người đàn ông mù chống gậy dò dẫm bước lên xe, người đàn ông gầy yếu đôi mắt hốc hác không mở ra đeo trên mình chiếc catset nhỏ. Khi ông bước lên tàu, ông bật vang những bài ca ái quốc và ngửa mũ dò dẫm từng bước trên tàu. Trên tàu phần lớn là người Hàn, tôi thấy mình cũng ích kỷ, nhưng đúng là trong túi tôi cũng chỉ có mấy nghìn lẻ đi tàu . Lúc đó người Hàn thì chỉ giương mắt lên nhìn, còn tôi thì nghĩ rằng “ ở Hàn quốc cũng vậy thôi, con người vẫn còn vô cảm với đồng loại của mình lắm”.....
Nghĩ ngợi vẩn vơ làm gì, tôi lại nhủ mình, Hôm nay còn bao nhiêu việc, đúng là nhiều khi tôi thấy mình rỗi hơi thật. Trời mưa to hơn.
Tôi hút một điếu thuốc, thở dài một cái, khói thuốc dập dìu trong không khí, và đọc tiếp:
Đoạn này bị ngấm nước lại viết bằng bút máy nên rất nhòe và khó đọc
“Ngày 16 tháng 3
Biết được số phận của mình, tôi đành phải nhắm mắt đưa chân, ... chẳng có ai nói tiếng Việt để tôi nhờ họ cứu tôi cả. Tôi sống như một người câm. ... đánh đập tàn nhẫn, rồi phạt tôi nhịn đói.
Tôi nhẫn nhục chịu đựng nuôi hy vọng tìm cách trốn khỏi nơi đây ...
Khi tôi ra được khỏi cánh rừng, những người đầu tiên nhìn thấy tôi đều hoảng sợ. Tôi bỏ chạy, soi mình dưới suối và hãi hùng khi nhìn thấy gương mặt của mình”
Ai chà! Đến đây tôi vừa thấy ghê lại vừa thấy thương cảm. Vì tôi mới xem xong bộ phim của Hàn quốc chiếu trên truyền hình. Bộ phim Danh y vượt thời gian, tôi nhớ có đoạn trong phim đại phu Jin vì sai lầm nên đã để mất đi người yêu của mình là Mina nhưng được phép màu quay lại thời gian, tại đây anh gặp được cô nương Hong xinh đẹp chính là Mina và còn cứu chữa cho một kỹ nữ xinh đẹp tên là Choon Hong bị mắc bệnh giang mai. Cứ nghĩ đến tôi lại thấy ghê, rõ ràng làm gì có chuyện đó chắc ai đó sáng tác ra rồi viết và bỏ vào cái chai thôi...
Ôi! cuộc đời thật trớ trêu, tôi thấy thương cảm cho H mặc dù có chút sợ khi hình dung về người bị bệnh giang mai, nhưng đây là thời hiện đại chứ không phải thời trong bộ phim mà tôi xem. Tôi cũng thấy khấp khởi hi vọng vì H chắc đã trốn được ra ngoài.
Nhưng những dòng cuối càng nhòe nhoẹt khó đọc lại càng khiến tôi suy tư, trăn trở. Ngoài trời mưa nặng hạt hơn. Bất giác tôi thấy thương cho số phận những con người đang tha hương nơi đất khách.: Haiz!
Dù rất nhòe và nhàu nát nhưng tôi cố luận được vài câu cuối.:
“Tôi đã nghĩ đến chuyện ............, khốn cùng, nhưng trước khi .... viết lại những dòng ....... này bỏ vào cái chai không, thả trôi ra biển Đông, mong rằng nó may mắn được một chiếc tàu, hoặc ai đó .... vớt lên và cho phổ biến để hiểu và thương cho những .... Việt Nam .. ... đã chịu biết bao đau thương, thống khổ cũng chỉ vì muốn đổi ....
Xin chào tạm biệt ........ và quê hương Việt Nam yêu dấu .....
Ký tên : H”
Vô lý! Làm gì có chuyện đó! Tôi vẫn nghĩ bụng rằng chắc chỉ là ai đó viết ra rồi bỏ vào cái chai thôi, vì 2-3 hôm nay nếu có vụ gì ngiêm trọng thì đã có người loan tin trên mấy diễn đàn của người Việt ở Hàn quốc rồi.
Trời mưa đã tạnh, Nhưng để chắc chắn tôi nhờ máy tính của anh bạn vào ngay mấy diễn đàn mạng xem có thông tin gì liên quan đến cô H kia không.



thanhcongst
Trả Lời Với Trích Dẫn
01081233636
KimJaeMin







