Tuyển Tập Thơ " NỖI LÒNG XA XỨ"
GỬI MẸ
Cố quên đi con đang ở xứ người
Đồng tuyết trắng, lẻ loi vài bóng quạ
Những gương mặt nửa quen, nửa lạ
Những con đường không biết dẫn về đâu
Và dòng sông ai tỏ được nông sâu
Lặng lờ chảy xanh một màu buốt giá
Lòng quặn nhớ mảnh vườn cây, mái rạ
Khóm cúc tần, ao cá, dậu mồng tơi.
Và bên thềm, mẹ của con ơi
Ngày giáp Tết, vạt áo buồn lau mắt
Lá tre rụng vương rèm thưa xao xác
Mảnh sân con bỗng rộng đến nao lòng
Tuổi bảy mươi gối mỏi, lưng còng
Sợ nằm xuống, con về không gặp lại
Vẫn canh cánh nỗi niềm con bé dại
Ai chăm lo khi trái gió trở trời?
Con lớn khôn rồi, mẹ của con ơi
Từng gánh chịu nơi quê người, đất khách
Những đau khổ nhọc nhằn và mất mát
Gạn giọt vui qua biển đắng khôn cùng.
Khi trong con có những phút yếu lòng
Ngỡ gục xuống lại nương vào bóng mẹ
Để dám sống nơi chân trời góc bể
Dẫu búa rìu số phận vẫn chờ con
Nơi tháng ngày đắp đổi mọi lo toan
Vẫn kính cẩn nén hương thờ tiên tổ
Ngày giáp Tết, phương trời lòng quặn nhớ
Mẹ lưng còng tựa cửa ngóng chờ con.
MƯỜI LĂM NĂM
Lê Anh Tuấn
Ngoảnh lại mười lăm năm xa cách
Cung bậc thời gian bao nốt nhạc thăng trầm
Nghe ngoài kia tuyết rơi hoài lặng lẽ
Một vòm trời thao thức bóng quê hương.
Mười lăm năm trong lòng tòa cao ốc
Đêm vẫn mơ tiếng ếch gọi mưa rào
Con đường quê tuổi thơ ta đi học
Bướm rập rờn trong những giấc chiêm bao.
Mười lăm năm tri âm chưa gặp lại
Mấy trang thư viết vội nói thay lời
Sông quê ơi bao xuân rồi lỡ hẹn
Những kỷ nệm êm đềm tỏa ấm giữa dòng trôi.
Mười lăm năm – Em hóa thành vọng phu trước ngõ
Tuổi xuân lẩn vào sương gió
Gương mặt hằn sâu vết mòn thời gian.
Mười lăm năm – Mẹ mỏi mắt đợi con
Vạt áo bao lần thấm khô nỗi nhớ
Tiếng chuông chiều thỉnh cầu bay xa.
Mười lăm năm căn – nhà xưa vắng chủ
Bậc cửa thềm lạnh toát mồ hôi
Long đong đất người lo cơm áo
Quá nửa đời người chân chưa đặt tới nơi.
XA XỨ
Hàm Anh (Phan Thanh Thủy)
Nếu bạn đã từng là người xa xứ
sẽ yêu hơn góc phố, bếp than hồng
hạnh phúc giản đơn chỉ là khi mở cửa
có một ánh đèn,cơm sắp đũa đợi mong.
Nếu bạn đã từng là người xa xứ
mắt trong xanh nay mờ mịt tháng ngày,
sẽ nhớ lắm chợ đông, guồng xe vội
và nhói lòng trước mắt bé thơ ngây.
Bạn có biết tôi đã từng xa xứ
chuốc rượu cho tôi xin hãy rót tràn!
phố Hà Nội lại một mùa đông nữa cay đắng bao năm ròng có tan?
Các đề tài mới trong cùng chuyên mục: