Love Telling he bin i nhắn với ACE TAI HAN QU: giam gia sam tuoi cuc re goi ngay thoi gian co han 02-2217-4673 tu van tieng viet nam ledangba nhắn với VIET4RUM.COM: xin cho hỏi, luật và thủ tục kết hôn với người hàn? cảm ơn hanvietnam nhắn với VIET4RUM.COM: ban nao bi mat tien boi sdt 01040284373. minh bit ro ve nguoi nay, xin de lai noi nhan ,bao blog

Trang 3/4 đầuđầu 1 2 3 4 cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 37

Ðề tài: Tây Du Tầm Bậy Ký ( đọc cho dzui ^_^)

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    việt nam
    Quê quán
    Ðồng Nai
    Bài viết
    36
    Thanks
    23
    Thanked 108 Times in 30 Posts

    Talking Tây Du Tầm Bậy Ký ( đọc cho dzui ^_^)

    Truyện này lượm lặt được trên mạng,up lên cho ai chưa đọc thì đọc cho dzui ^^

    Hồi 1: Đường Tam Tạng lên đường thỉnh chân kinh.

    Thời Đường Thái Tông trị vì đất nước thái bình thịnh trị, dân chúng cơm no áo ấm, suốt ngày vui chơi rững mỡ... thật đúng là 1 vương triều vĩ đại...
    Nhưng xã hội ngày càng đi vào tha hóa, dân chúng ngày ngày sống trong cảnh thừa mứa, sa đọa, dâm ô loạn thần, vỵ kỷ vu lợi... Đường Thái Tông nhìn thấy cảnh đó thì tâm thần bất an, lo rầu thúi ruột, sợ rằng giang sơn mà mình khổ công gầy dựng sẽ sụp đổ.

    1 hôm, vua ngồi trong nhà xí mà suy ngẫm sự tình, càng nghĩ ngài càng buồn rồi bật khóc...
    Đột nhiên có 1 làn khói hiện lên, trong làn khói mờ ảo đấy phát ra 1 giọng nói ấm áp:
    - Vì saoooo connn khócccc?
    Đường Thái Tông hốt hoảng kéo cái quần lại vừa che vừa chửi:-Miẹee, đứa lào dám nhỳn bố ị thế hả? hả? mày chán thở rồi hả? hả?
    Khi làn khói bay đi để lộ 1 bóng người, thì ra đó là Đức Quan Thế Âm Bồ Tát, đệ ruột của Như Lai bên Tây Thiên.
    Vua nhận ra Quan Thế Âm như gặp cha sống dậy, cắm đầu vái lấy vái để:
    - Úi zời, bọn dân đen của trãm loạn, loạn, loạn hết rồi, xin Ngài mở cho con 1 con đường sáng, cứu giúp giang sơn của trẫm...

    Quan Thê Âm Bồ Tát nói rằng:
    - Dân chúng của ngươi chẳng qua của ăn của để nhiều quá nên chúng chẳng thiết làm gì nữa, sức mạnh đồng tiền làm chúng mờ mắt rồi nên quên đi bản tính chân thiện của con người, người thì ăn không hết, kẻ lần không ra, nay ở 1 đất nước gọi là Thiên Trúc, là đại bản doanh của Như Lai Phật Tổ, ở đó có 1 thứ gọi là Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng Chân Kinh, có thể phổ độ chúng sinh, nhân tri sơ tính bổn thiện, chỉ là bọn chúng để cái xấu che mờ lý trí đó thôi....

    Đường Thái Tông nghe nói xong mặt thộn ra như chó mắc xương:
    -

    Bồ Tát cũng oải quá:
    - Thôi, nói thì nói thế chứ ta biết đầu mày có đết gì trong ấy đâu mà hiểu, để tao nói hết mịe cho rồi, cù cưa cù cưa 1 hồi tao đá mi văng xuống WC thì khổ... thiện tai thiện tai... Nhà ngươi có chơi FB hok?
    - Dạ không.
    - Thế MySpace?
    - Không nốt.
    - Rihanna S
    - Cũng không.
    - Thế mày chơi cái đếk gì? Làm vua éo rỳ mà ngu thế?
    - Dạ trẫm chơi Blog 360.
    - Đệt cái thằng vua, thời buổi này mà còn chơi 360. Thôi kệ, 360 thì có thằng KTT (Kim Thiền Tử)... mày có biết thằng sư cọ có nick name là huyentrang_kute_kuto không?
    - Dạ biết, cái thằng cọ mà đẹp zai phết, toàn lựa chùa hay mà tu. Nó mới chuyển sang tu ở cái chùa LX.us Tự, bên cạnh là Hentai Tự, phía sau là Bách Hoa Viện

    - Nó kiếp trước chính là Kim Thiền Tử, cũng là đệ tử của Như Lai, do đánh Xì phé với bọn 18 La hán bị thua vỡ nợ đành phải trốn xuống trần, đến nay đã được 10 kiếp mà vẫn chưa dám về... Nay Phật Tổ bảo ta giao cho nó 1 nhiệm vụ, nếu nó hoàn thành thì ông ấy sẽ trả nợ dùm nó, nó sẽ được về lại Niết Bàn, còn không thì cho nó chym cút khỏi Tam Giới luôn.

    Đường Thái Tông mừng rỡ: - Thế thỳ còn gì bằng ạk! Trẫm sẽ cho người bảo vệ hắn đi Tây Thiên.
    Quan Thế Âm hếch mắt lên cười khinh khỉnh:
    - Đem hết cả họ nhà mày đi còn chưa đủ cho yêu quái ăn thịt nữa, ở đấy mà tinh vi , việc bảo vệ đã có ta sắp sếp, mày chỉ cần báo lại với nó là có ta nhắn như thế, thôiiiii, ta thăng đâyyyyyy!!!!!

    1 làn khói nữa hiện ra che lấp Quan Thế Âm rồi biến mất... Đường Thái Tông còn đứng đấy, mặt vẫn thộn ra như chó mắc xương, , rồi như ngài đã chợt ngẫm ra điều gì đấy... trên nét mặt bỗng hiện lên vẻ hoang mang... thỳ ra nãy giờ lo chém gió với bà Quan Âm mà ngài quên kéo quần lên
    - Á á á... chík mịe... trẫm bị lộ hàng....

    Lại nói về Đường Huyền Trang, đây là hậu thân của Kim Thiền Tử do mắc nạn bị đày đọa xuống trần trốn nợ... Năm nay mới 23 tuổi mà đã có những biểu hiện của 1 vị chân tu, nổi danh trên khắp các diễn đàn, forum, là 1 thần tượng của các em bên phái Nga Mi, Thúy Yên... Tánh tình khoan hòa, ít nói, chỉ hay chém gió, mừng vui hay buồn giận không lộ ra sắc mặt, lại có chí lớn, hay kết giao với anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, người này mình cao 8 thước, mắt đen như gỗ mun, môi đỏ như son, da trắng như tuyết, tướng mạo đường đường, oai phong lẫm liệt, mặc áo cà sa Roberto Cavalli, quần Levi's, xài điện thoại Vertu, thật đúng là có phong thái của bậc chân giả

    Được Thánh Chỉ của Đường Thái Tông, Huyền Trang lật đật chạy vào khấu kiến:
    - Bần tăng xin tham kiến bệ hạ. chúc bệ hạ mau ăn chóng nhớn
    - Miễn lễ, khanh hãy bình thân... khanh có phải là huyentrang_kute_kuto không nhểy?
    - Ơ, sao hoàng thượng lại biết nick name của thần? Ta thể mà cũng nổi tiếng chứ lị
    - Nổi thằng bố mày, cái thằng sư cọ suốt ngày lân la đến Bách Hoa Viện giảng kinh cho mấy con kỹ nữ thì cả cái kinh thành ai mà chằng bík hử.

    Thấy Hoàng Thượng nắm được đuôi của mình nên Huyền Trang cười huề:
    - Hê hê, chính là em đếy. Thế hôm nay Hoàng Thượng gọi em vào có gì hok?
    - Có, không có việc thì gọi mày vào chém gió àh. Ta, thân là Cửu Ngũ Chí Tôn của Đại Đường, nay nhìn cảnh dân chúng dâm loạn điêu đứng thế không thể không lo lắng... Ta được Quan Thái Âm hiển linh chỉ dẫn cách phổ độ chúng sinh, đó là cử ngươi đi Tây Trúc cướp cho được bộ Đại Thừa Tam Tạng chân kinh của Như Lai Phật Tổ về đây, ngươi có đồng ý không?
    - What'zz up, men? Dạ, bần tăng còn có trăm công ngàn việc đang đợi ở chùa, rảnh rỗi đâu mà đi sang bên đây, lại còn có biết đếk gì về cái bố Như Lai gì gì đấy nữa, sang đấy nó cho 1 quả là về với chúa luôn.
    - Ờ, thế thỳ tao cũng không ép. Tính tao xưa giờ không ép ai gì cả... Đao phủ đâuuuuu??

    Huyền Trang mặt tái như gà cắt tiết, không đi thì chết mà đi thì tiếc. Ở chùa còn các em chờ mình, đi rồi lại có thằng sư cọ khác về nó hốt trọn ổ thì đy toi công lao cưa cẩm các em. Không đi thì bị thằng già này đem cả hội nó ra lòe mình, chết chết chết....
    Đang suy nghĩ miên man thì Đường Thái Tông hỏi:
    - Èo mẹ, lại tiếc mấy con ni cô chùa bên cạnh chứ gì? Nhìn thôi là biết chú nghĩ gì rồi . Thôi chú cứ lên đường sang bên ấy lấy chân kinh cho a, các em ở nhà đã có anh lo, mất đi đâu mà sợ.

    - 3000 con trong hậu cung mà nó còn chưa đã ch..m sao mà còn đòi lo cho mấy e của mình không bít. Giờ có nói không đi cũng không được, kệ mịe, giữ được rừng xanh lo éo gì không có củi đốt, gái mất thì kiếm con khác, đầu mất rồi kiếm éo đâu ra.

    Suy đi tính lại 1 hồi, Huyền Trang đành phải nhận lời đi Thiên Trúc thỉnh kinh.
    Đường Thái Tông nhận làm em nuôi, hứa sau khi đi thỉnh kinh về sẽ chia nữa số gái trong hậu cung, còn nếu không lấy được thỳ sẽ bị cắt ch..m cho làm thái giám
    Đường Huyền Trang được đổi nick name thành Đường Tam Tạng (còn gọi là Mr.D) được tặng 1 con xe Cub 50 và 1 cái laptop để cập nhật hành trình thỉnh kinh về cho Hoàng Thượng.
    Trước khi ra đi, Đường Thái Tông cầm ly rượu đưa cho Mr.D:
    - Hãy cạn với Trẫm ly chuối hột cho ấm lòng. Nói đoạn ngài cúi xuống bộc nhúm đất bỏ vào ly của Mr.D: - Đây là nhúm đất quê hương, uống để không quên đường về với Trẫm, nào ... 1...2...3... dzô
    - Thôi, gút bai Hoàng thượng, em đi, đi cho vừa lòng hả dạ hoàng thượng, nhớ mà chăm sóc mấy con đào em đấy. Mà đệt mịe, sao có mùi thum thủm *** gà trong rượu nhỉ?
    - Chík mịe, ta bốc nhầm cục chicken shit... chú thông cảm, a già cả mắt yếu rồi... Đã không còn sớm, ngự đệ đi nhanh về nhanh nhé, ta đợi, dọc đường không đú nhé...
    - Biết rồy, khổ nhắm, lói mãi

    Đường Tam Tạng giã từ quê hương lên đường, 2 mắt vẫn cứ nhìn đăm đăm về Bách Hoa Viện, 2 mắt ướt đẫm lệ... "Tạm biệt các em, có ngày a giành lại các e từ tay thằng vua già đấy"
    1 mình cưỡi chiếc xe cà tàng, bóng người dần dần khuất sau ánh hoàng hôn....

    >>> To be continue......
    Ai nói rằng mây ko bao giờ khóc,bởi mây buồn nước mắt hóa thành mưa

  2. Có 9 người đã cảm ơn loveangel32 cho bài viết này là :

    balady (2012-05-20), bamuoitu (2012-05-23), chimnhovn (2012-05-17), Dũng Hoài Ân (2012-05-13), hongphuc497sg (2012-05-12), jonh (2012-05-13), kk037 (2012-05-14), nhattrang (2012-05-17), tomcat1987 (2012-05-14)

  3. #21
    Tham gia ngày
    May 2012
    Đến từ
    uuchoengbu
    Quê quán
    Việt Nam
    Tuổi
    22
    Bài viết
    580
    Thanks
    190
    Thanked 192 Times in 72 Posts

  4. #22
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    việt nam
    Quê quán
    Ðồng Nai
    Bài viết
    36
    Thanks
    23
    Thanked 108 Times in 30 Posts

    Talking

    Trích Nguyên văn bởi ocsusu View Post
    Hay đó post tiếp nha bạn
    hihihihi thanks bạn nha....vào đọc ủng hộ mình nha ^_^
    Ai nói rằng mây ko bao giờ khóc,bởi mây buồn nước mắt hóa thành mưa

  5. Người đã cám ơn loveangel32 cho bài viết này là :

    jonh (2012-06-05)

  6. #23
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    việt nam
    Quê quán
    Ðồng Nai
    Bài viết
    36
    Thanks
    23
    Thanked 108 Times in 30 Posts

    Moi Hồi 6 hay hay nè pà con ^_^

    Hồi 6: Trãm yêu tinh, phu thê đoàn tụ - Lưu Sa Hà, huynh đệ tình thâm.

    Lại nói tiếp chuyện 5 thầy trò Đường Tăng chuẩn bị quyết đấu với yêu quái....
    Cả 5 thầy trò cùng nhau ngồi lại, vạch ra kế hoạch xâm nhập động phủ, đánh nhanh rút gọn.

    - Chúng ta binh ít, sức yếu nên phải lấy thần tốc làm quyết định, trong chúng ta thân thủ và phép biến thân của Ngộ Không là nhanh nhất, ta giao cho con nhiệm vụ lẻn vào

    trà trộn, điều tra đường đi cơ quan xong rồi phát tính hiệu về cho ta, kế đó ẩn nấp chờ Baggio đến, nội ứng ngoại hợp cùng nhau party đánh úp cho nó trở tay không

    kịp.
    Còn Uyển Liêm đã rành rẽ ngóc ngách trong động, khi thấy tín hiệu của Ngộ Không phát về thì lập tức cùng Baggio xuất phát, khi thấy Ngộ Không bắt đầu khai mạc thì nhào

    vô.
    2 con phải phô trương thanh thế, làm sao cho kẻ địch khiếp sợ, chiến ý tiêu tan, tốc chiến tốc thắng, gặp yêu trãm yêu, gặp phật shot phật.
    Làm sao trong vòng 1 nén nhang, gấp rút cho thằng trùm cuối xuất hiện...
    Theo ta dự đoán thì lúc ấy HP và Mana của các con có lẽ chỉ còn 1 nữa, vì thế phải dùng mưu nhiều hơn dùng sức... nếu không sẽ Game Over.

    Ngộ Không lúc này mới lên tiếng:

    - Dùng mưu là thế nào hả sư phụ? Nói rõ đi.

    - Dùng mưu là... là... mà đệt mịe, mày đánh hay tao đánh mà hỏi lắm thế, lắm chuyện.

    - Ơ bố ông, thế nãy giờ toàn tôi và thằng Baggio đánh, ông làm cái gì?

    - Hớ..hớ... Bố và Tiểu Bạch làm việc quan trọng nhất, đó là khi chúng mày đánh nhau, bố sẽ cưỡi Tiểu Bạch xâm nhập vào trong, tìm và cứu Cao Thùy Linh ra.

    Dù gì cũng là 1 sinh mạng... Không thể không cứu...

    - Mịe, kết nóa thì lói mẹ ra, hôm trước thấy ông xem nó trong film NKVA mà nước dãi cứ nhỏ ra.

    - Gớm thằng khỉ, mày hiểu thầy gớm... Hớ Hớ... ...
    ...Ớ chík mịe bố nhỡ mồm...

    Baggio đang nghe bàn kế sách nghe thấy Đường Tăng nói thế thì lửa lòng bốc lên, thất khiếu xì khói, 2 mắt trợn lên, quay qua nhìn Đường Tăng...

    Đường Tăng biết mình nhỡ mồm, thấy Baggio máu lên đến não xoắn chít cha đi được...

    Lúc ấy Ngộ Không đứng bên cạnh thấy tình hình éo được ổn rồi nên nắm lấy tay Baggio kéo kéo...
    - Chú cứ bình tĩnh, việc đâu còn có đó... Đang lúc kẻ đich trước mắt, sau này ta cắt đầu nó vẫn chưa muộn...
    Ê thằng cô cậu kia, đi với Baggio về nhà ông Kao Xander mua thêm đồ chơi lên đây, gấp!

    Ngộ Không đưa chìa khóa Cân Đẩu Vân cho Baggio đi lấy thêm vũ khí. Để nó đứng đây 1 hồi nữa nó bóp đầu Đường Tăng thì éo biết lấy đâu ra mà đền cho mụ Quan Âm

    nữa.

    Ở đây Đường Tăng cũng bắt đầu chuẩn bị chiến đấu.
    - Ê Tiểu Bạch, đi ra chợ mua cho thầy 5 lọ mù tạt.

    - Ông mua mù tạt về làm đếk rỳ thế?

    - Tí nữa chúng mày đánh tôm tép văng lên thì tao đem về, ướp đá tươi chấm mù tạt, ngon phết mày ạk!

    - Ờ, ngon phết, còn đánh éo lại thì thằng yêu quái đem ướp ông chấm mù tạt đấy, tiện cả đôi đường còn gì.

    Vừa đấy thì Baggio và Uyển Liêm cũng vừa về đến, mang theo 1 bao to toàn đồ chơi.

    - Đây này, có vẻ hơi ít nhưng chắc đủ dùng.

    - Ít trym ba mày, nhiêu đây đủ bia tan tành Thiên Đình rồi. Dùng đi rồi chừa lại cho tao 1 ít. , hôm nào rãnh tao bay qua Nam Hải nhét đít mụ Quan Âm 1 quả gọi

    là... Còn mấy cây gậy ngắn ngắn này là gì thế mày?

    - Đúng là đồ nhà quê, cắm đầu dưới núi mấy trăm năm nên éo biết cây súng àh?

    - Cây này có bằng Thất Biến của bố không mà ti toe *** nồn ra...

    Nói rồi, Ngộ Không hét lớn, vận hết 50% công lực vào Thất Biến, xuất ra 1 côn Thiên Hạ Vô Cẩu, kinh thiên động địa, long mồm lở móng... àh mịe nó nhầm, long trời lở đất...

    OÀNH.....
    Ngọn núi trước mặt thủng 1 lỗ to hoắm...
    Ngộ Không lấy làm đắc ý lắm... Cười ha hả luôn...
    Baggio và Đường Tăng xanh mặt hết.

    Uyển Liêm chẳng lói chẳng rằng, xách 1 cây nhỏ nhỏ xinh xinh có tên là Bazooka Z11, đóng dấu in nổi Made in Russia ra, mở tọa độ, bấm nút... Tit..tít tít tít.........

    TÍT...
    1 âm thanh nhỏ nhỏ vang lên, kèm theo sau đó là 1 loạt tiếng nổ kinh hoàng, mãnh lực vang đến mây xanh, lan đến địa giới...
    - Zíu... zíuuuuuuuu..... ĐÙNG ĐÙNG..........ĐÙNG
    Ngọn núi lúc nãy bay đâu mất tiu, không thấy bóng dáng nữa...

    Ngộ Không lúc này mặt cắt không còn giọt máu, bình thường lông màu vàng óng nhưng lúc này chuyển sang màu trắng bệch...
    Ngẩn ngơ 1 hồi, Ngộ Không bỗng cay cay khóe mắt, thở dài:
    - Haizzz... Trường Giang sóng sau xô sóng trước....

    Riêng về Đường Tăng, thấy uy lực của Uyển Liêm như thế thì càng thêm lo sợ...
    - Rồi, đệt u ló, lại rước thêm 1 đứa trâu bò nữa rồi...

    ..............

    - Thôi, chúng ta bắt đầu thôi, không còn sớm nữa, Ngộ Không lướt gấp đi, chúng ta đợi tin tức của con.

    - Ok, just go...

    Ngộ Không leo lên Cân Đẩu Vân, phóng vèo 1 phát đến ngay tọa độ X:21, Y:31 mà Uyển Liêm chỉ trước. Thấy 1 hang động to lớn, trên đó có ghi 3 chữ, Lưu Sa Động.

    Đến nơi, Ngộ Không thấy có 1 con yêu đang đứng tè bậy, khỉ ta liền xuất chiêu Hầu Tử Hái Đào, xử đẹp con quái, xong biến thành nó mà đi vào động...

    Quả nhiên là hang động của yêu quái, đâu đâu cũng toát lên mùi yêu khí nồng nặc, đầu lâu xương xẩu chất đống 2 bên đường. Đi vào nữa thì gặp 1 con yêu quái đang đi ra...

    Gặp đang mắc tè, Ngộ Không hỏi liền:

    - Ơ, chào chú... chú cho anh hỏi đường nào đến Đúp liu xi.

    - Ơ, gớm khổ, tè mẹ nó ở đây đi, vớ chả vẩn. Đi thẳng ra trước, gặp ngã 3 quẹo phải, đi hết cái đường đấy thấy 1 cái vòng xoay, xoay cho nó 1 vòng thì gặp cái đèn đỏ, đi

    thẳng, đến cuối đường lại thấy cái vạch băng qua đường, qua đường xong đi tiếp đến 1 cái hẻm, lướt xuyên qua cái hẻm lại gặp cái cửa động, bên trong cửa động mày sẽ

    thấy 2 thằng đang đứng hỏi đường, bên tay trái của bọn nó có 1 cái bảng ghi là WC công cộng.

    - Ơ đệt mịe, thì bố không thấy nên mới hỏi.

    - Mẹ, đã đui mà còn tinh vi. Mà cái WC đấy bọn tao dùng để bẫy người lạ thôi, mày muốn tè thì tè ở ngoài cửa kìa. Ở trong mày vừa lột quần móc ra là... XẸT... Đừng

    trách tao không báo trước...

    Ngộ Không chạy lại đấy xong móc bộ định vị ra, dùng vệ tinh liên lạc về với Tam Tạng.

    - A nô, a nô... đệt mợ khỉ già gọi sư con... nghe rõ trả lời... over!

    Đường Tăng ở ngoài này nghe thấy Ngộ Không liền trả lời:

    - A nô, sư con nghe rõ, báo cáo tình hình... over!

    - Cho tiếp viện vào gấp, over!

    - Đệt u mày, từ từ.... over!

    - Nhanh đi bố, con đang xoắn đây nài... over!

    Đường Tăng và mấy tên còn lại gom hết đồ nghề tiến lên. Lúc này Baggio cùng Uyển Liêm bắt đầu trận không kích...
    Uyển Liêm ôm cứng lấy Baggio, bay lên ngay đúng tọa độ, gọi cho Ngộ Không...

    - Alo, alo, Pig kute gọi đại sư huynh nghe rõ trả lời... đọc tọa độ ném bom... over!

    - X:25 Y:30, 30 giây nữa ném, over!

    - Nghe rõ, mau rởi khỏi vị trí, move move, over!

    Ngộ Không nhanh chóng biến khỏi chỗ đó, đang định đi, thì thấy tờ 500 vnd của đứa lào làm rơi, chạy lại nhặt...

    Còn ở trên Uyển Liêm đang cầm trái Napan chuẩn bị, Baggio dặn dò kỹ:
    - Nghe tao hô là ném nhá mày, chưa hô mà ném là có khỉ nướng ăn đấy...

    Vừa nói xong, có 1 cơn gió thổi qua người của Baggio và Uyển Liêm, Uyển Liêm chợt la lên:
    - Úizzzzz... diz bố mài hôi nách thế...

    2 tay Uyển Liêm bịt lấy mũi, còn trái boom thì rơi tự do xuống vị trí Ngộ Không đang nhặt tờ 500 vnd. Khỏi nói thì cũng biết điều gì xảy ra rồi...

    1 tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hàng loạt dãy hang ổ của yêu quái nổ tung từng mảnh, yêu quái bị động ổ, chạy toán loạn khắp nơi, máu me lênh láng khắp sông,

    tôm cá nổi lềnh bềnh...

    Baggio lúc này tưởng Ngộ Không quẻo rồi nên xoắn cả ra mặt.
    - Thôi diz bố mày, tao éo biết, éo liên quan gì đến tao nhá...

    - Sao éo liên quan mày, hôi nách như đúng rồi, tao chịu éo nổi nên mới bịt mũi...

    Bỗng nhiên trong đám tôm tép nổi lên có bóng dáng 1 con khỉ trôi lềnh bềnh...
    Baggio mừng rỡ, lượn gấp xuống vớt Ngộ Không lên...

    - Đại sư huynhhhhhhh.......

    Khỉ ta lúc này mới chợt hồi tỉnh... trong tay còn nắm chặt tờ 500 vnd.
    Ngộ Không sợ Baggio thấy mình vì 1 tờ 500 mà thân tàn ma dại nên im re, không dám mắng nữa lời...

    Còn Baggio thì vô cùng ăn năn, hối hận vì làm sư huynh như thế, nhưng chàng cũng chẳng dám nói ra vì sợ sư huynh trách mắng... nên cũng im re.

    - Sư huynh hãy trách đệ đi, đệ xin lỗi.

    - Oh, không sao... không sao, thấm tháp éo gì đâu... há há...

    Bỗng nhiên lúc này trời đất tối sầm, phong vân mù mịt, gió cuốn từng đợt ào ào... Từ đằng xa có bóng dáng của 1 người đang cưỡi ngựa từ từ tiến tới...
    Cuối cùng cũng thấy được mặt hắn...

    - Uiiii, diz mẹ thằng sư con, tưởng ai...


    Nói rồi cả 5 người cùng bắt đầu bước vào tìm thằng trùm cuối, chuẩn bị 1 trận đánh kinh thiên động địa...
    Ngộ Không đánh mất cây Thất Biến lúc ném boom nên Uyển Linh ném cho 1 bao súng tha hồ lựa chọn.

    - Chơi cây này đi sư huynh, SG-550 Sniper Rifle được không? Băng đạn 30 viên với kiểu đạn 5.56mm slugs . Mang tối đa là 90 viên. Khoảng cách bắn xa, tốc độ bắn khá

    nhưng độ sát thương thì trung bình và lên đạn chậm

    - Thôi, tớ éo thích, chậm lắm.

    - Thế cây này, Steyr AUG A1 đi, càn cho sướng trym. Độ sát thương và khoảng cách bắn xa . Rất chính xác khi bắn từng tràng và giảm dần đi khi bắn nguyên băng . Tốc độ

    bắn cao, Zoom lên 1,4x.

    - Nhìn nó cứ sao sao ý, không đẹp.

    - Thế cây gì? éo mẹ kén chọn thế?

    Nhìn qua nhìn lại, Ngộ Không ta nghía thấy 1 cây súng ngăn ngắn, màu bạc bạc, nhỏ nhỏ xinh xinh.

    - Diz, cây này bằng bạc, dùng xong ta đem bán chợ đen, kiếm ít tiền tiêu.

    Thì ra Ngộ Không bốc ngay cây Desert Eagle, dân chơi CS Strike gọi là B-13. Băng đạn 35 viên, ổ 7 viên.
    Chụp được cây súng, Ngộ Không chẳng nói chẳng rằng, như sợ bị giật lại.
    Baggio cũng chưa kịp nói nữa.

    Đến phiên Baggio, vũ trang kỹ đến tận răng, thế cũng đủ biết hắn ta xem trọng trận chiến này thế nào rồi... Mặc áo giáp, đội thêm Helmet, cầm theo cây M4A1, giắt thêm 2

    khẩu Dual 96G Elite Berettas, đeo thêm 1 cây Shortgun M4 Super 90 phía sau đề phòng...

    Đường Tăng cũng nhanh chân lụm ngay cây Arctic Warfare Magnum (AWM) nằm núp phía sau lưng Tiểu Bạch mà tia lén.
    - Chúng mày xông lên, có sư phụ đây, đừng xoắn

    Thế là cả 3 xông vào...
    - Move move move..... Cover me! cover me!

    Baggio cùng Uyển Liêm chia ra đi, hắn khai mạc vào địch 1 quả nựu đạn.
    - Fire in the hole!

    - Roger that!

    BÙMMMM......

    - Move out...

    - Affirmative!!!

    Từ đâu phía sau tảng đá xuất hiện 1 thằng cầm AK47 nhào ra, tỉa loạn xạ vào Baggio, chàng ta núp luôn, éo dám ló mặt.
    Uyển Liêm từ phía khác cầm M3 super thụt cho 1 quả tan xác.

    - Enemy down... move out!!!

    - Okay, cover me!!!

    Tiếp theo đó trong động ùa ra thêm 1 toán khoảng 6 thằngnữa, Ngộ Không xuất thủ nhanh lẹ, tặng mỗi thằng 1 viên xì sọ. Thật đáng nể...

    - Enemy down! Go, go, go!!!

    - Affirmative!!!

    Càng ngày càng nhiều quái xuất hiện. Đường Tăng núp sau lưng Tiểu Bạch cũng tia liên hồi, mấy trăm viên đạn rơi ra cũng là mấy trăm mạng yêu tinh nằm xuống...
    Chỉ có Tiểu Bạch là đang sợ *** cả đái, rủa thầm Đường Tăng trong bụng.
    - Éo mịe mài... hết chỗ núp sao mà bắt tao làm bình phong.


    Chỉ trong 1 loáng tất cả đã tiếp cận được hang ổ của yêu quái, cả 3 liền chia ra, Baggio và Uyển Liêm ở lại tìm yêu quái, Ngộ Không thì đi tìm cứu Thùy Linh.

    Ngộ Không lập tức phóng đi theo lời của Uyển Linh chỉ, chưa đầy 1 khắc đã thấy 1 cái hang, trong hang có 1 người con gái nhan sắc tuyệt trần đang ngồi khóc, thật xứng với

    cái danh xưng "Thiên hạ đệ nhất dâm dâm cô nương".
    Ngộ Không bước lại gần liền hỏi:
    - Vì saooo connn khócccc....

    Cô gái liền ngước mặt lên, 2 mắt đẫm lệ đáp:
    - Kệ.... chaaaa....taoooo!

    Ngộ Không nghe thế xoắn liền...
    - Đệt mợ đằng ấy, đằng ấy có phải bé Thùy Linh nhà ở khu chung cư Cao Gia Trang kô nhể?

    - Ơ đúng rồi, anh biết bố mẹ e àh? Ông bà ấy có khỏe không?

    - Ờ khỏe lắm... Xuống dưới hết mịe rồi còn đâu mà không khỏe...
    Thôi, đi gấp để không kịp, ta và người iu của đằng ấy đến cứu đằng ấy đây, nhanh để yêu quái đuổi đến lại không chiến lại.

    Nói rồi Thùy Linh phóng lên Cân Đẩu Vân, Ngộ Không đèo Thùy Linh ra vừa đến cổng thì gặp 1 tướng yêu nhào đến, chưa đầy 3 hiệp, bị Ngộ Không đẩy cho 1 skill Phi Long

    Tại Thiên, thất khiếu xịt máu mà chết...

    Chạy được 1 hồi, lại thấy 1 toán yêu quái ập đến, chẳng nói chẳng rằng, Ngộ Không vận kình phát chưởng, yêu quái chết như rạ.
    Gặp 1 tên tướng còn sống, khỉ ta hét lớn:
    - KHÁNG LONG HỮU HỐIIIII.....

    Đất trời dậy sóng, tiếng la hét kêu la vang dậy 1 góc trời, chân tay, mình mẩy văng tứ tung... nhìn lại cảnh tượng lúc này thật làm lòng người kinh sợ...
    Để cứu cho được Thùy Linh đem về cho Baggio hỏi tội mà Ngộ Không liều cả mạng, thật đúng làm cho người người cảm động mà.
    Lúc này Mana của Ngộ Không cũng dần cạn, khỉ ta nhặt luôn thanh gươm bên đường dùng tạm, 1 làn khói túa ra, Ngộ Không lùi lại mấy bước cảnh giác...
    Bùm... xuất hiện 2 con quái nhìn là biết không phải tầm thường. Chúng tự xưng là môn hạ ruột của Lưu Sa Yêu.
    Ngộ Không lúc này rơi vào thế bị động, liền vận công xuất Vô Ngã Tâm Pháp trợ chiến, dùng hết nội lực ra 1 skill Thái Cực Kiếm Pháp quyết nhất tiễn hạ song điêu...

    Xoẹt....
    Quả không hổ danh Đại Thánh Mỹ Hầu Vương. 2 tên yêu quái kẻ rơi đầu, người bay đít... Chết thảm không thể tưởng...

    Đến đây Ngộ Không biết không thể chậm trễ nữa, vận Thê Vân Tung vọt về căn cứ địa.....

    Về đến nơi thì gặp Đường Tăng đang nằm ôm cây súng nhắm ngủ chèo queo.
    - Đệt mợ mày sư con, cháy nhà, dậy, dậy gấp!!!

    - Ớ..ớ... cháy đâu... cháy đâu...

    - Kêu bố nằm đây yểm trợ mà ngủ vểnh trym thế hả? hả?

    - Ơ diz mẹ thằng này có hiếu gớm... đang đánh nhau ầm ầm thế mà cũng đem quà về cho sư phụ àh con? Hớ hớ... hớ...

    Để Thùy Linh ngồi xuống, Ngộ Không quay qua nói với Đường Tăng.
    - Ờ, hàng của thằng Baggio đấy, ông có ngon thì đụng đến đy, nó cắt trym ông đem nướng đếy, báo trước rồi nhá...

    Đường Tăng nhìn cặp giò con Thùy Linh mướt quá mà nghe khỉ đột nói thế cũng đâm ra xoắn tí.

    - Hề hề... Bần tăng là kẻ xuất gia, cô nương cứ yên tâm ngồi đây.

    Ngộ Không nhặt nhanh chai RedBull tu ực ực xong, lấy lại phong độ, nhào ra tìm Baggio trợ chiến...

    Lại nói về Baggio và Uyển Linh, cuối cùng cũng lần mò ra Lưu Sa Yêu, hết đường chạy, Sa yêu quay lại chửi.
    - 2 đứa gian phu dâm phụ kia, sao dám thông đồng quay lại đây hãm hại ta?

    - Thằng bố mày, đồ bứu não, mày nhìn lại xem ai gian phu dâm phụ? Mày cướp vợ bố mà con to mồm nói thế hả? Con vợ mày biếu tao cũng đểk dám nhận, gớm chík mẹ mà ti toe...

    Không đấu võ mồm, cả 2 xáp vô đấu quyết liệt, trận thư hùng cách đây mấy ngày giờ lại tái diễn... Baggio lúc này đã tâm thần bất xuất, chiến ý bất phục, quyết tâm sinh tử với kẻ giành vợ mình...

    Sa yêu lúc nãy tỗn hao nguyên khí do trái boom, nên giờ thấy Baggio tâm mãnh như thế cũng 5 phần khiếp sợ... Chỉ còn biết nhắm mắt xuôi tay, chống đỡ lấy hơi, lựa thời cơ chạy trốn... Bao nhiêu tuyệt học cả đời hôm nay đều lấy ra đối phó với kẻ địch.

    Giao đấu với nhau chưa đầy 300 hiệp, Sa yêu thấy tình thế bất ổn, nội thương phát tác, còn Baggio càng đánh càng hăng.
    Đường cùng, biết lúc này chỉ có Uyển Liêm mới có thể cứu mình, Sa yêu hét lên:
    - Uyển Liêm muội, cứu ox!!!

    Uyển Liêm tuy thù hận với Sa yêu chất cao như núi, nhưng nghe thấy Sa yêu gọi tên mình thì tâm trí bỗng dao động, nhớ lại tình xưa...
    Sợ Uyển Liêm nổi máu, quay qua cứu kẻ địch, Baggio liền la to:
    - Đếu được manh động, nó dụ mày đóooo....

    Vừa nói xong, 1 cơn gió ào qua. Baggio hiểu rõ tình hình luôn, con quỷ cái Uyển Liêm biến thành cơn gió cuốn bay mất Sa yêu. Khỏi phải nói Sa yêu tức muốn lòi ruột ra ngoài... định kỳ này nhất quyết tìm 2 vợ chồng nó đòi nợ.

    Lại nói đến Uyển Liêm nắm đầu Sa yêu bay đến 1 nơi không xa. 2 đứa đáp xuống.
    - Cám ơn muội đã cứu huynh, có phải muội đã tha thứ cho huynh?

    - Làm đếu gì có chuyện đơn giản thế?

    - Thế muội muốn huynh làm gì mới tha thứ cho huynh?

    - Hôn muội cái ik, rồi muội bỏ qua.

    Sa yêu nghe thế cũng muốn ói tại chỗ, ngặt cái đang lúc sinh tử. Đành cúi xuống đưa mỏ ra hôn Uyển Liêm 1 cái....
    Vừa lúc 2 môi chạm nhau thì 1 tiếng hét kèm theo 1 âm thanh vang lên...
    - THIÊN HẠ VÔ CẨUUU.... BỐPPPPPP.....

    Sa yêu quay lại, thấy Ngộ Không đứng lù lù sau lưng, chỉ thốt lên 2 tiếng:
    - Má mày... Ặc..

    Uyển Liêm hốt hoảng, mắng chửi Ngộ Không...
    - Ơ tao thấy nó cắn mày nên tao mới phang cho 1 gậy, cứu mày mà còn bị mắng àh?

    Uyển Liêm thấy phe này chơi hết được rồi, bèn lật lọng, chạy về phe Đường Tăng, nếu không tí nữa về gặp Baggio thì toi mạng...

    Thế là Uyển Liêm chạy lại cắt cái đầu của Sa yêu rồi cùng Ngộ Không bay về...
    Đến khi gặp lại Baggio, Uyển Liêm giải thích vì muốn tự tay giết chết Sa yêu nên mới bắt hắn đi chỗ khác, có đem cái đầu về làm chứng.

    Mọi chuyện cũng xong xuôi, Baggio gặp lại Thùy Linh, trong lòng thì mừng lắm nhưng giận thì cũng giận. Nữa muốn 1 đao giết chết Thùy Linh, nữa thì muốn tha thứ...
    "Đa tình tự cổ không di hận...
    Sử hận liên miên vô tuyệ kỳ..."

    Thôi thì oán thù nên giải không nên kết, chàng dặn nàng hãy trở về Cao gia thôn, chờ ngày chàng thỉnh kinh quay về sẽ làm lễ thành hôn...
    Thế là cả 2 bịn rịn chia tay nhau, tay nắm mãi không rời...

    Vậy là cả 5 thầy trò Đường Tăng lại trải qua 1 kiếp nạn to lớn, họ lại tiếp tục lên đường... Dường như sau khi kiếp nạn này qua đi, mối quan hệ của họ dần được cả thiện. Đường Tăng dám bỏ qua cái nhát gan của mình mà sát cánh cùng đệ tử, Ngộ Không và Baggio tình huynh đệ lại thân thiết hơn sau khi Ngộ Không liều mình cứu Thùy Linh...
    Cả 5 thầy trò đang đi bỗng nghe tiếng Baggio la lên:
    - Chík mẹ, quên mất 1 việc... Ba má con Thùy Linh bị em đáp cho trái bom chết mịe rồi còn đâu... Chạy mau lên nó xách dao rượt theo bây giờ.....

    ........................

    Muốn biết các kiếp nạn sau của họ, xin xem tiếp hồi sau....
    >>>>> To be continued...........
    Ai nói rằng mây ko bao giờ khóc,bởi mây buồn nước mắt hóa thành mưa

  7. Có 4 người đã cảm ơn loveangel32 cho bài viết này là :

    bamuoitu (2012-05-23), chimnhovn (2012-05-21), Dũng Hoài Ân (2012-05-22), jonh (2012-05-21)

  8. #24
    Tham gia ngày
    May 2012
    Đến từ
    Daegu
    Quê quán
    Hà Nội
    Bài viết
    19
    Thanks
    2
    Thanked 3 Times in 3 Posts

    Mặc định

    dài quá ...TT tóm tắt lại được không chị

  9. #25
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    Hoài Ân - Bình Định
    Quê quán
    Bình Ðịnh
    Tuổi
    23
    Bài viết
    107
    Thanks
    56
    Thanked 120 Times in 39 Posts

    Mặc định

    Fire in the hole!
    Hãy Luôn Nhìn Về Phía Trước Em nhé_____!

  10. #26
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    việt nam
    Quê quán
    Ðồng Nai
    Bài viết
    36
    Thanks
    23
    Thanked 108 Times in 30 Posts

    Moi Hồi 7

    Hồi 7: Trúng yêu kế, dứt nghĩa sư đồ

    .... Thế là cả nhóm đã trải qua 1 kiếp nạn nguy hiểm, có thể nói là nguy hiểm nhất kể từ khi Đường Tăng bắt đầu hành trình Kết nối những trái tim... à chík mịe nhầm... hành trình đến Tây Thiên thỉnh kinh...

    4 thầy trò, ai làm việc nấy, Ngộ Không thì vác gậy lon ton đi trước, Baggio thì thồ cái đống hành lý trên vai... lâu lâu lại nhãm ra cái câu thơ: "Thất tình tự tử đu dây điện... Điện giật tê tê, chết từ từ..."
    Đường Tăng thì vẫn như mọi hôm, đêm thì bóng bánh, ngày thì ngáy o o...

    Bước bên cạnh đấy là cái thằng cô cậu Uyển Liêm, phải nói từ ngày nó gia nhập nhóm thì những thành viên còn lại đều ăn ngủ ko yên, nhất là những lúc như đi tắm, đi tè...

    Nói đâu xa, hôm trước Đường Tăng ra bờ suối tắm, vừa tắm vừa hát nghêu ngao:
    - Ai bảo ik tu là khổ.... Ik tu sướng muốn chết....

    Đệt mịe, bỗng nhiên nghe "Tủm!"
    Quay lại thấy thằng Uyển Liêm đang núp sau lưng... Tam Tạng quên cả mặc quần, phóng dzèo 1 phát mất hút...


    Cái đó là bình thường... Cả Tiểu Bạch mà nó cũng còn không tha.

    1 buổi tối đẹp giời, ngựa ta đang nhấm nháp vài cọng cỏ khô thì...
    - Ui diz mẹ... ăn nhầm cỏ thối hay sao nhỉ Đau bụng quá...

    Ngựa ta vừa tìm được 1 nơi yên tĩnh, khô ráo, thoáng mát, chuẩn bị bài Khí Công Tâm Pháp... Hít mạnh, vận khí Đan Điền... dồn khí xuống bụng... khai môn... phát khíiiiiii''''''.......
    - Úiiii... đệt u ló, phê bõ bu...

    Đang trong thời khắc sung sướng đó bỗng Tiểu Bạch nghe tiếng xì xầm.
    - Ui chu choa ơi... sao to thế nhể Nhìn mà phát thèm... hớ hớ...hớ..

    Tiểu Bạch quay lại, thấy không ai khác mà chính là thằng cô cậu đang đứng 1 đống như đống c..t' sau lưng, đang vểnh mồm cười 1 cách dâm đảng...

    Tiểu Bạch lúc này bị hãm cái sự sung sướng lại 1 cách đột ngột, chỉ kịp kêu lên 2 tiếng:
    - Híiii'''... híiii''''...

    Kể từ đó Tiểu Bạch bị tẩu hỏa nhập ma, âm dương khí huyết trong tâm phế bị đảo lộn, không thể thi triển bài Khí Công Tâm Pháp đó được nữa... Bây giờ ngựa ta ăn bằng cái gì thì sẽ cho ra bằng cái đó. Khổ không bằng chết... Thật là đáng thương mà...

    Dường như sau vụ Ngộ Không 1 côn đập chết Sa Yêu thì Uyển Liêm đâm ra nuôi hận trong lòng, quyết tâm cướp mất sự trinh trắng của mấy thầy trò Đường Tăng để hả dạ.

    .................................................. .....


    Thấm thoát mà thầy trò Đường Tăng đã đi được gần 1 năm... Trải qua không ít kiếp nạn...
    Không biết bao nhiêu yêu quái đã gục xuống dưới côn của Ngộ Không và Baggio.
    Còn Uyển Liêm cũng không kém, cướp đoạt không ít đời trai của biết bao nhiêu yêu tinh, ma quỉ....


    1 hôm, 5 thầy trò lạc vào 1 khu rừng già. Tất cả đều hết sức cẩn trọng, mắt đảo đều 4 phía sợ có yêu quái mai phục...

    Khu rừng từ khắp nơi đều toát lên 1 vẻ ghê sợ, yêu khí tỏa ra từ mọi hướng. Rừng thiếng nước độc, chim không buồn hót, cá không buồn bơi... Vạn vật ảm đạm thê lương khó mà diễn tả cho hết...

    Đi mãi, đi mãi... cũng đến được 1 bờ suối, Tam Tạng ra lệnh cho các đệ tử hạ trại, nghĩ chân cho hồi sức.

    - Ê, Ngộ Không, mày đi tìm xem có cái nhà dân nào xung quanh đây không, cướp ít rượu thịt... àh tao nhầm ... góa duyên ít cơm chay về dùng, thầy là thầy đói lắm rồi đấy.

    Ngộ Không lầm bầm trong mồm rồi cũng leo lên Cân Đẩu Vân vọt đi mất....
    ...................

    vài tiếng đồng hồ trôi qua.............
    Ở đây còn lại 3 thầy trò, nằm vật nằm vã, lê lết lung lay mà vẫn chưa thấy Ngộ Không đem cơm chay về.

    Đường Tăng lúc này bấn quá, gọi 3 đệ tử lại.
    - Chúng mày đứa lào biết chơi tiến lên?

    Cả Baggio và Uyển Liêm đều lên tiếng:
    - Ớ diz... nghề của chàng mà coàn phải hỏi... hớ hớ...hớ hớ hớ....

    Đường Tăng nghe thế cũng tức xệ trym:
    - Nhào vô kiếm ăn mày... Đệt mợ, thằng nào thua thì cởi áo, cởi hết áo thì cởi quần... dám chơi hok mấy cưng...

    Uyển Liêm nghe thấy cái vụ cởi áo này thì 2 mắt sáng rỡ, tươm tướp la liền:
    - Chơi... chơi đi... chơi nhanh đi...

    - Chơi cái diz... đồ pê đê dâm đãng.

    Thế là Đường Tăng, Baggio, Uyển Liêm và Tiểu Bạch xúm lại chơi xì phé....
    Chơi 1 hồi, bỗng nhiên Tam Tạng nhớ ra:
    - Ơ diz u ló, thằng Tiểu Bạch kia thua thì mày cởi cái gì nhể?
    Trym lòng thòng cả ra thế kia thì cóa mịe gì mà cởi?

    - Phắng gấp....

    Vừa đuổi Tiểu Bạch ra thì bỗng có tiếng của ai đó từ xa....
    - Ai bưởi khônggg? Bưởi em vừa toaaaa, vừa mềmmmmm.... Ai bópp khôngg.... ớ cái diz nhầm... ai muaaa khônggg?

    Đường Tăng lướt gấp lên ngọn cây gọi to:
    - BƯỞIIII.... Bần tăng muốn bưởiiiii......

    Bé bán bưởi nghe thấy tiếng gọi liền vọt đến ngay.
    Nhìn kỹ thì thấy bé còn teen, ngực tấn công, mông phòng thủ... tướng ngon, chuẩn....
    Đường Tăng nhìn đăm đăm luôn, 1 hồi chỉ thốt ra được 1 câu:
    - Đệt... học sinh gì mà vú như phụ huynh. ... Hớ hớ...
    ... Xin choa hỏi sao bé bán bưởi ở nơi hoang vu thế? Không sợ yêu ma thú dữ sao?

    Bé bưởi nhỏ nhẹ trả lời:
    - Dạ, pé hok cóa sợ thú dữ, pé chỷ sợ mấy thằng dê xồm thôi àh.

    Tam Tạng nghe xong tự nhiên thấy nhột đýt...

    Liếc thấy bộ bài để đấy, bé bưởi liền hỏi:
    - Ủa các sư phụ đang tá lả àh? Xuất gia mà cũng chặt chém nhỷ?

    - Tại pé không đy tu nên không bék đấy thôi... Phật Tổ dạy: đánh bài giúp bổ óc, tinh thần minh mẫn.Hút thuốc thì bổ phổi. Chích xì ke thì khí huyết lưu thông.

    - Thế có thiếu 1 tay không? Cho bé bồi bổ thần kinh cái nào?

    - Cóa thiếu 1 tay, pé thích thì nhào vô, thầy là thầy kết mấy pé teen lắm cơ... Mà chơi thua thì phải cởi áo đấy nhá... dám chơi hok?

    Không nói khôn rằng, bé bưởi ngồi xuống chộp lấy bộ bài, xòe ra xếp vào, quăng lên búng 1 phát ra 4 con ACE, tung bộ bài lên chụp..chụp...chụp... ra được 1 thùng phá sảnh...

    4 thầy trò Đường Tăng mồm há ra đến mang tai...
    - Vờ lờ thế chúng mày?

    - Diz u ông, ông rủ nó đấy nhá... kỳ này là đếk có quần mặc rồy... teo trym rồy...

    - Ơ... pé tên họ là gì thế nhể?

    - Pé tên Cao Bưởi...

    - Nghe quen quen thế chúng mày? Pé là con cái nhà ai?

    - Papa của pé là Cao Tiến, mẹ là Thập Tam muội, ox của pé là Trần Hạo Nam, nhà của bé ở Hồng Hưng Đường.

    - Ớ diz mẹ, bố nóa là thần bài, mẹ là chị đại, ox nó là xã hội đen, nhà nó là Hồng Hưng Xã Đoàn. Kỳ này cho ông khoe trym luôn....

    - Sợ đếk rỳ... Hồi tao chưa đy tu mày biết gia đình tao là ai khônggg? Papa tao là Dương Quá, mẹ tao là Long Cô Cô, bx tao là Diệt Tuyệt Sư Thái, nhà tao ở Đào Hoa Đảo... hớ hớ... Sợ đếk rỳ lũ Hong Kong...


    Nói rồi, mấy thầy trò nhào vô chiến, quả nhiên 3 chọi 1 không chột cũng què...
    Được vài hồi, bé bưởi gần gục ngã... Bé cởi nãy giờ đã hết mấy cái áo ngoài...giờ trên người chỉ còn mỗi cái bikini...

    3 thầy trò Đường Tăng ngồi hò hét:
    - Lột... lột... lột.... Dizz miẹeee.... LỘT....

    Bé bưởi đành phải chấp nhận, ý trời phải thế...

    Bé đưa tay, tháo cái khóa.... cởi cái dây... chuẩn bị cởi...
    1... 2.... 3....
    BỐP....

    1 tiếng va đập chát chúa vang lên. Nhìn lại thấy pé bưởi nằm chết cong queo, 2 trái bưởi vểnh ngược lên trời... nhìn phía trên có cái vầng sáng hình con rồng bốc lên... Đúng là tuyệt chiêu Phi Long Tại Thiên của Ngộ Không đây mà....

    Quả nhiên không sai, sau tiếng nổ đó là Ngộ Không phi thân trên Cân Đẩu Vân xuống. 2 mắt đỏ như máu, chứa đầy sát khí...

    Cả Đường Tăng, Baggio, Uyển Liêm gặp Ngộ Không lúc này đều hét lên 1 câu:
    - DIZ MỊE MÀIIIIII.......

    Ngộ Không mặt thộn ra éo hiểu cái đết gì cả:
    - Ơ trym ba chúng mài... yêu tinh nằm 1 đống đấy mà mắng tao? tao không phang nó 1 gậy là bọn mày lên bàn thờ hết rồi đấy....

    Nhìn lại thấy pé bưởi xinh tươi bây giờ lại là 1 đống *** trâu... Mấy trái bưởi biến thành mấy cục đất...

    Lúc này cả 3 tên kia đều bị hụt hẫng cái sự sung sướng lại nên không phân thị phi, đè đầu Ngộ Không mà chửi rủa...
    Đường Tăng có lẽ là tên cay cú nhất nên không ngừng la hét:

    - Mày ỷ có chút phép thuật rồi bố náo hả? Con người ta mơn mởn như thế mà mày phang chết ngắc rồi biến nó thành 1 đống *** trâu thế hả?

    - Éo mẹ, thấy bố không lói rồi làm tới nhớ... lói cho mà biết, bố vừa cứu mạng chúng mày đếy nhớ... Lão Tôn ta giết người mà phải xoắn đứa lào? hả?

    - Cái này là đại sư huynh sai rồi, giết người rồi thì nhận lỗi đy, nếu không sư phụ đọc Chú Kim chân kinh là chết đấy...

    - Đọc cái nồn... bố éo cóa sợ...

    Đường Tăng nghe thách như thế thì máu cũng lên đến não, lầm bầm đọc kinh hành hạ Ngộ Không...
    - Có sợ chưa? hả?

    - Sợ cái lìn u mày....

    - Có thua chưa hảaaa????

    - Thua cái kon trym ba mày......

    Đường Tăng 10 phần kinh ngạc, sao lần này Ngộ Không lại thà chết không thua như thế? Lúc này thấy đã hết cách, nếu đọc nữa thì nó chết, mà nó chết thì lấy éo đâu ra mà đến cho Ngọc Đế đây... nó chưa xin tha mà tha cho nó thì sau này nó lại coi mình éo ra gì....
    Đắn đo 1 lúc thì Đường Tăng quyết định đuổi Ngộ Không đi, nếu giữ nó lại nữa thì từ nay đừng mong cưa được gái, gặp gái nó lại phang cho vỡ đầu.

    - Này Ngộ Không... Có lẽ duyên thầy trò của chúng ta đến đây đã tận... Ta không thể giữ con nữa, từ nay chúng ta cắt đứt nghĩa sư đồ... Còn tiền cát xê ta niệm kinh để cứu con ra khỏi núi thì coi như ta thí cô hồn...

    .... Còn nếu như sau này lỡ bước giang hồ, không còn kế sinh nhai, đướng cùng mạt lộ thì con cứ đến bất cứ Tiệm Cầm Đồ nào ở Đại Đường, viết lên tờ giấy 3 chữ Đường Tam Tạng thì sẽ cầm được vài trăm lượng... thôi, con đi đi...

    Tất cả huynh đệ lúc này nghe Ngộ Không bị đuổi đi thì cũng van xin Tam Tạng.
    Ngộ Không thì đứng đó nghe xong lại nói éo lên lời...

    Đường Tăng thấy thế nói tiếp:
    - Ta không mủi lòng đâu, con đi đi...

    - Bố cần cái đếk rỳ mày mủi lòng? Bố định kêu mày gỡ cái vòng ra khỏi đầu bố nài...

    - Cái đó thì tao không biết, mày đến Nam Hải mà tìm mụ Quan Âm kìa, mụ ấy xúi tao đeo cho mày đấy.

    Khỉ ta thấy có nói nữa cũng bằng thừa...
    Ngộ Không quay lại nhìn các sư huynh đệ, căn dặn từng chút...
    - Baggio, võ công của đệ chỉ thua ta, ta giao tính mạng thằng sư con này cho đệ, đệ phải canh me lúc nó không để ý thì phang vào đầu nó giùm huynh...

    - Uyển Liêm muội... ở đây Hấp Diêm Tà Công của muội là ghê nhất, muội phải giúp huynh cướp mất đời zai của thằng sư con này... cám ơn muội trước...

    - Thôi, còn thằng sư con đầu ghẻ thì bố chẳng còn gì để nói... Chúc mày thượng lộ bình an nhé, chúc cho cái đầu chứa đậu hũ của mày lòi ra được 1 ít chất xám nhá... Thôi, bố xin thân ái chào mày....

    Nói rồi, Ngộ Không hét lớn:
    - CÂN ĐẨU VÂNNNNN.....

    Cân Đẩu Vân tuốt trên trời lao xuống nhanh gấp 10 lần tốc độ ánh sáng, vớt Ngộ Không biến mất tiu...

    Baggio và Uyển Liêm nhìn Ngộ Không đi mất mà khóc lóc ầm ĩ.
    - Huhu... Đa tình tự cổ nan di hận... Sử hận liên miên vô tuyệt kỳ....
    Mới hôm nào huynh đệ còn choảng nhau giành ăn ầm ầm, nay huynh đi rồi đệ ăn 1 mình sao hết đâyyyy? huhu...huhu

    - Hix... nhớ ngày nào Ngộ Không mới gặp ta ở bờ sông... giờ đã chia ly sao?... hu..hu... mới hôm nào ta còn rình Ngộ Không tắm, thế mà giờ đã cách xa sao? huuh...huhu....

    Lúc này bỗng nhiên trong lòng Đường Tăng có 1 chút hối hận... dù gì cũng tình sư đồ cả năm nay, không có ân cũng có nghĩa... Khóe mắt Tam Tạng bỗng cay cay...

    Đang lúc cảnh vật im lìm, không ai nói nên lời thì trên trời phong vân tối sầm, cuồng phong nổi dậy, cây cối nghiêng ngã... Lẫn trong tiếng gió thét gào là tiếng cười lanh lảnh của 1 cô gái.
    - Há... há.... háaaa..... Đường Tăng mau nộp mạnggg.....

    Đường Tăng nghe gọi tên mình thì xoắn suýt tè cả ra quần.
    - Đệt, sao lại lựa lúc thằng khỉ đi mà đến thế??? Ủa mà tiếng của con lào wen wen nhể?

    Cả 4 thầy trò nhìn lại thì không còn thấy đống *** trâu nằm đấy nữa...
    - Ặc... Là con Bưởi....

    Vòi rồng cuồng phong lũ lượt kéo đến... thổi tung cả mấy thầy trò lên, Baggio vùng vẫy, vận kình lực chưởng ầm ầm... mà như chưởng vào hư vô vậy, đành buông xuôi theo số phận....

    Lúc này đại nạn lâm đầu, nguy nan trước mắt... Cả 4 thầy trò giờ mới thấy hối hận khi đuổi Ngộ Không đi.... Lúc này Đường Tăng nước mắt tràn đầy mắt, chỉ biết hét thật to.

    - NGỘ KHÔNGGGG..... TA ĐÃ SAI.... CỨU SƯ PHUỤUUUUUU...


    Kiếp nạn này sẽ ra sao? Thầy trò Đường Tăng có hóa nguy thành an? Thôi để hạ hồi phân giải...
    >>>>> To be continued......
    Ai nói rằng mây ko bao giờ khóc,bởi mây buồn nước mắt hóa thành mưa

  11. Có 4 người đã cảm ơn loveangel32 cho bài viết này là :

    chimnhovn (2012-05-24), Dũng Hoài Ân (2012-05-24), jonh (2012-05-23), zero_kiss (2012-05-24)

  12. #27
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    việt nam
    Quê quán
    Ðồng Nai
    Bài viết
    36
    Thanks
    23
    Thanked 108 Times in 30 Posts

    Post @ Van Nguyen

    Thì nó là tấm bậy kí mà >"< truyện chỉ mang tính chất chém gió thui >"<
    Ai nói rằng mây ko bao giờ khóc,bởi mây buồn nước mắt hóa thành mưa

  13. Người đã cám ơn loveangel32 cho bài viết này là :

    jonh (2012-06-05)

  14. #28
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    Hoài Ân - Bình Định
    Quê quán
    Bình Ðịnh
    Tuổi
    23
    Bài viết
    107
    Thanks
    56
    Thanked 120 Times in 39 Posts

    Mặc định

    Cho chết mẹ mầy nha sư cọ:):)
    Hãy Luôn Nhìn Về Phía Trước Em nhé_____!

  15. Người đã cám ơn Dũng Hoài Ân cho bài viết này là :

    jonh (2012-06-05)

  16. #29
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    việt nam
    Quê quán
    Ðồng Nai
    Bài viết
    36
    Thanks
    23
    Thanked 108 Times in 30 Posts

    Moi tap 8

    Tập này ko vui nhưng chịu khó đọc để hiểu những tập sau

    Hồi 8: Âm Dương Chân Linh, loạn Nhân Gian


    Đến đây xin tạm dừng 1 tí để nói về 1 truyền thuyết đã có từ rất lâu đời, truyền thuyết này kể về 1 vị thần đã khai sinh ra trời đất, thủy tổ của loài người. Câu chuyện này có liên quan đến kiếp nạn lần này của thầy trò Đường Tăng và thân thế của Ngộ Không. Thôi, bắt đầu kể nhé.

    Chuyện kể từ thủa khai thiên lập địa, tại núi Côn Lôn có một cục đá lớn đã thọ khí Âm Dương chiếu diệu rất lâu đời, nên đã thâu được các tánh linh thông của vũ trụ mà tạo thành thai người.
    Sau 10 tháng 16 ngày, đúng giờ Dần, một tiếng nổ vang, khối đá linh ấy nứt ra, sản xuất một vị Linh Chơn hy hữu, một con người đầu tiên của thế gian, được gọi là Bàn Cổ.

    Vừa sanh ra thì vị ấy tập đi, tập chạy, tập nhảy, hớp gió nuốt sương, ăn hoa quả, lần lần lớn lên, mình cao trăm thước, đầu như loài khỉ, có lông đầy mình, sức mạnh vô cùng. Đó chính là vị thần đầu tiên trong Tam Thanh của Đạo Giáo.

    Thuở khai thiên lập địa, trời đất còn mờ mịt, không thấy bóng người, yêu tinh khắp nơi nổi dậy nhằm tranh đoạt Chân Linh của Thiên Địa Nguyên Khí.
    1 tay Bàn Cổ đánh Đông dẹp Tây, khai trừ yêu ma nhằm giúp nhân gian thiên địa phân chia ranh giới....

    Một ngày kia, Bàn Cổ chạy qua hướng Tây, bắt gặp được 2 Chân Linh của Thiên Địa Nguyên Khí Âm Dương mãnh lực vô biên.
    Ngài liền đem Dương Chân Linh đó nấu chảy ra rồi luyện thành 1 pháp bảo thiên biến vạn hóa, vô hình vô dạng. Từ khi có được nó trong tay Ngài dần dần đánh lùi được hầu hết tất cả yêu ma trên nhân gian.

    Từ đó con người dần dần xuất hiện ở Nhân Giới... Vạn vật sinh linh bắt đầu sinh sôi nảy nở, Thiên Địa phân chia rõ rệt. Bàn Cổ trở thành Tôn Chủ sáng lập ra thế gian. Ngài cai trị muôn dân, thọ đến 18.000 tuổi rồi quy thiên.
    Loài người tôn xưng Ngài là Thái Thượng Đạo Nhân.

    Nhiệm Phưởng, thế kỷ 6, đã viết huyền thoại Bàn Cổ trong quyển Thuật Dị Ký rằng:
    "Ngày xưa khi Bàn Cổ chết, đầu biến thành bốn ngọn núi, hai mắt biến thành mặt trời và mặt trăng, mỡ biến thành sông biển, râu tóc biến thành thảo mộc. Thời Tần và Hán, dân gian kể rằng đầu của Bàn Cổ là Đông Nhạc, bụng là Trung Nhạc, tay trái là Nam Nhạc, tay phải là Bắc Nhạc, và hai chân là Tây Nhạc. Các văn nhân ngày xưa kể rằng nước mắt của Bàn Cổ là sông, hơi thở là gió, giọng nói là sấm, đồng tử trong mắt là ánh sáng."

    Nhưng có 1 việc ít ai biết đến... Song song với Nhân Giới do Bàn Cổ cai trị thì có 1 thế giới bên dưới song hành.

    Ngày Bàn Cổ dùng Dương Chân Linh đánh lùi tất cả yêu vật trên thế gian thì có 1 con yêu quái gọi là Thạch Âm Linh Yêu, nó được tượng sinh lúc Nguyệt Quang Phổ chiếu thẳng vào mặt đất, lúc đó là khoảnh khắc chí âm, chí hàn. Tuy chỉ là 1 tiểu yêu, pháp lực không có gì đặc biệt nhưng nó có 1 tâm mãnh khác thường, vô hình vô ý.

    Ngày Bàn Cổ tìm ra Âm Dương Chân Linh Nguyên Khí, Ngài chỉ sử dụng Dương Chân Linh mà đã để lại Âm Chân Linh. Lúc tách rời khối Chân Linh thì năng lực Chí Âm của nó đã cảm ứng đến Thạch Âm Linh Yêu.
    Cuối cùng, nó cũng lần mò đến được nơi có Âm Chân Linh và đã trộm được. Âm thầm chờ đợi, tu luyện, tích tụ hấp thu hết năng lực của Chân Linh. Do yêu tính của nó là Chí Âm, Chí Hàn nên gặp được Âm Chân Linh thì như hổ mọc thêm cánh, cá chép vượt vũ môn.
    Ngày đêm thành hình, thoát thai lột xác, trở thành 1 yêu vật có hỗn lực vô biên nhất thế gian.

    Lúc Bàn Cổ đã định ra Nhân Giới thì ở bên dưới cũng có 1 cuộc chiến diễn ra rất tàn bạo.
    Đó là cuộc chiến của Thạch Âm Linh Yêu và tất cả những yêu vật vừa trải qua cuộc chiến với Bàn Cổ.
    Do vừa mới phải giao đấu 1 trận kinh thiên động địa với Bàn Cổ, vừa phải đối đầu với 1 yêu ma có hỗn lực kinh hồn, trời đất hữu oai nên nhận lấy chiến bại là điều dĩ nhiên.

    Cuộc chiến này nhằm định ra 1 thế giới của Yêu Ma.
    Thế giới chứa đầy yêu ma này được gọi là VẠN YÊU QUỐC.
    Mà kẻ đứng đầu không ai khác đó chính là THẠCH ÂM LINH YÊU. đang chờ ngày nổi dậy giành lấy Nhân Giới và Thiên Giới

    ............ Trước ngày Bàn Cổ quy thiên, dường như Ngài đã nhận ra 1 luồng yêu năng đang hiện hữu và cảm nhận được trời đất sắp trải qua 1 trận tai kiếp to lớn.
    Khi đã tính được thời khắc cuối cùng của bản thân, Ngài dùng hết sinh lực cuối cùng vận dụng vào Dương Chân Linh Pháp Bảo, triệu tập hết Vạn Quang Minh Nhật từ mặt trời, Chân Linh Chí Nguyên Thiên Địa ở khắp 4 phương về...
    Đánh 1 đòn chí tử vào Vạn Yêu Quốc...

    Vạn Yêu Quốc vẫn đang trong thời kỳ phục hưng, tuy có Thạch Âm Linh Yêu dẫn dắt nhưng vẫn là hạt cát rời, khó có thể chống lại sự tấn công cuối cùng của Bàn Cổ.
    Các chúng yêu của Van Yêu Quốc không thể chịu nổi sức tàn phá của Vạn Quang Minh Nhật, lần lượt đều hồn phi phách tán, cốt bì phân tan, vạn kiếp bất phục...

    Còn về Thạch Âm Yêu Linh dù có yêu lực cao cỡ nào thì cũng phải chịu chung số phận với chúng yêu khác, nhưng trong người nó lại là Âm Chân Linh, 1 vật không thể tiêu tán.
    Trong thời khắc quyết định giữa sống và chết, nó đã nhanh chóng chuyển hết Nguyên Thần vào Thạch Âm Chân Linh. Phát kình 1 lần cuối tạo ra 1 vực đáy sâu vạn trượng để Âm Chân Linh chìm sâu xuống.........

    Sau trận chiến đó thì cũng là hồi kết của Bàn Cổ, kết thúc 18000 năm phân chia trời đất, hàn yêu phục ma. Khi Ngài quy thiên thì mỗi phần thân thể Ngài đều trở thành 1 nơi trên Nhân Gian.

    Nhưng có 1 thứ, đó là Nguyên Thần của Bàn Cổ không hề tan biến vào Thiên Địa, nó theo Quang Nhật bay 1 cách vô tình đến 1 linh vật cũng tương tự như khi nó được tượng sinh thành người. Đó là 1 tảng đá cũng hấp thụ được Âm Dương Linh khí của trời đất mấy ngàn năm mà tạo thành. Tảng đá đó nằm ở 1 nơi, nơi được gọi là....
    HOA QUẢ SƠN - THỦY LIÊM ĐỘNG.

    Tại sao Nguyên Thần của Bàn Cổ lại không hòa vào thiên địa mà lại tìm 1 nơi hấp thụ Linh Khí trời đất như thế? Có phải Bàn Cổ muốn chờ đến 1 ngày có thể tái sinh 1 lần nữa không?
    .... Tản đá ở Hoa Quả Sơn liệu có phải là tản đá mấy ngàn năm sau Ngộ Không sinh ra đời? Ngộ Không và Bàn Cổ có quan hệ gì?

    Còn Vạn Yêu Quốc có phải đã thật sự biến mất?
    Thạch Âm Linh Yêu có phải đã bị tiêu diệt? Còn Âm Chân Linh sẽ mãi mãi bị chôn vùi?

    Dương Chân Linh đã mất tích lúc Bàn Cổ quy thiên hiện đang ở nơi đâu?

    .... Còn an nguy của thầy trò Đường Tăng thế nào, mối quan hệ sư đồ của Ngộ Không và Tam Tạng có thật sự kết thúc tại đây?


    Thôi để xin hạ hồi phân giải...

    Công ty dịch và lồng tiếng, FaFilm VN phát hành
    Tây du tầm bậy ký
    Hồi 9: Quá nguy nan, phục tận tình thâm
    .....................

    >>>>> To be continued....
    Ai nói rằng mây ko bao giờ khóc,bởi mây buồn nước mắt hóa thành mưa

  17. Có 2 người đã cảm ơn loveangel32 cho bài viết này là :

    Dũng Hoài Ân (2012-05-28), jonh (2012-06-05)

  18. #30
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    Hoài Ân - Bình Định
    Quê quán
    Bình Ðịnh
    Tuổi
    23
    Bài viết
    107
    Thanks
    56
    Thanked 120 Times in 39 Posts

    Mặc định

    Vẫn chưa có phần 9 ah đang hóng mà chủ thớt..
    Hãy Luôn Nhìn Về Phía Trước Em nhé_____!

  19. Người đã cám ơn Dũng Hoài Ân cho bài viết này là :

    jonh (2012-06-05)

Trang 3/4 đầuđầu 1 2 3 4 cuốicuối

 

Chủ đề giống nhau

  1. Khi đọc cấm nghĩ bậy
    By thuctq in forum Truyện/Thơ
    Trả lời: 2
    Bài mới: 2012-06-03, 11:26 AM
  2. Dzui ơi là Dzui...CLip "trêu tổng đài Vinaphone"
    By hoahonghoang in forum Thư Giãn
    Trả lời: 6
    Bài mới: 2011-03-29, 06:38 PM
  3. ==>>>Quên & Nhớ (Hay nên S.tầm cho pà kon cùng đọc)
    By Huế Nguyễn^_^ in forum Truyện/Thơ
    Trả lời: 10
    Bài mới: 2011-02-15, 10:24 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài mới: 2010-12-06, 08:15 PM
  5. chắc nghiệm tình iu dzui dzui lạ lạ nè^^!
    By tiểuhổ in forum Tình yêu & giới tính
    Trả lời: 6
    Bài mới: 2009-08-20, 10:13 AM

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể gửi đề tài mới
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
muagi.vn