Love Telling vkmarket.vn nhắn với ace: Chúc ace cuối tuần vui vẻ, mạnh khỏe! 01067648668 nhắn với GANGNAMMOBILE: CHÚC QUÝ KHÁCH CUỐI TUẦN ĐI CHƠI VUI VẼ Hiếu_VN nhắn với cả nhà viet4rum: Chúc ACE cuối tuần vui vẻ hạnh phúc..tiền đầy túi tình đầy tim. ngocbich@hd nhắn với VIET4RUM.COM: co thong tin la khong nhan nguoi het hd ve sang lai co dung khong?hay giup minh voi vanthanhpt nhắn với thong diep: Vc minh dang that nghiep mong moi nguoi giup do sdt 01059121995 boy_buon nhắn với viet4rum: chúc cả nhà mình làm việc tốt và kiếm đc nhiều tiền nhé, mạnh khỏe, hp, xu so kim chi nhắn với gui ace viet4ru: Cty minh da nhan du nguoi nguoi rui nhe thaks ace da ghe tham chuc ace se som tim dc viec xu so kim chi nhắn với gui ace viet4ru: Hien gio cty o chonan nhan nam.nu bhp 010 89500682 alo cho minh longdoan nhắn với ace: E dang tim viec ben nong nghiep a chi nao biet xuong chi dum e voi .sdt 01087196791 thank ace anhtrong205 nhắn với huy: tim ban ten Huy, TP DaNang lam nong nghiep. ai biet thi lien lac giup minh voi 01074192030

Trang 7/8 đầuđầu ... 5 6 7 8 cuốicuối
kết quả từ 61 tới 70 trên 75

Ðề tài: Hàn quốc qua những bước chân

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    Bình Yên Home's
    Quê quán
    Hà Nội
    Tuổi
    24
    Bài viết
    171
    Thanks
    131
    Thanked 673 Times in 123 Posts

    Mặc định Hàn quốc qua những bước chân

    Hạnh phút vụt mất trong thoáng giây
    Ngẩn ngơ ngây dại đứng trông chờ....




    Thiên đường tôi đang sống là nơi mà hàng vạn, hàng triệu người đang mơ ước. Xinh đẹp, mộng mơ và giàu có - Đó là những mỹ từ tôi vẫn thường được nghe người ta nói về nó. Là bức tranh thêu màu sắc, mềm mại mà chỉ nhìn thôi ai cũng muốn có.

    Tôi cũng từng là 1 trong số đó. Từng mơ ước, từng đánh đổi nhiều thứ để có được. Chắc giờ cuộc sống của tôi sẽ khác lắm khi ngày ấy...


    ...

    Phần 1: Đánh đổi



    Lúc ấy, gia đình tôi ở quê khá vất vả. Mẹ 1 mình tẩn tảo gánh cả gia đình trên vài và những món nợ chồng chất qua nhiều năm tháng. Ba tôi yếu, ốm và khó tính - Ba khó tính lắm, nên chị em tôi đứa nào cũng ngoan. Chúng tôi là những đứa trẻ biết nghe lời, biết yêu thương.

    18 tuổi, đi thi đại học cho biết - vì dẫu có đậu tôi cũng chẳng có khả năng theo học. Mẹ thì thầm tâm sự - cứ đi con ạ, sau này không hối tiếc.

    Thừa 3 điểm, đó là kết quả khi tôi nhận được giấy báo từ 1 trường ĐH danh tiếng. Cười cười nói với mẹ - Đấy, mẹ thấy con thông minh không? Cần gì học ĐH, còn vẫn kiếm được đầy tiền về cho mẹ. Mẹ tôi cười buồn chẳng nói gì.

    Trong thời gian ấy tôi đã kịp yêu đương với 1 anh ở xa tít tắp mù khơi. Tình yêu đầu vụng dại, trao hết cả niềm tin lẫn cảm xúc để rồi cay đắng tìm về.

    Tôi có người yêu khi tôi 18 tuổi, người yêu ở nửa vòng kia của trái đất,tôi chưa từng gặp mặt. Chúng tôi quen nhau trên mạng, yêu nhau qua mạng, vui buồn cũng từ mạng mà ra. Có 1 lần, vô tình vào nick yahoo của anh ấy và đọc những dòng tin nhắn mùi mẫn yêu thương của 1 ai đó. Tôi giận và buồn ghê gớm - Cớ sao lại lừa dối tôi?

    Rồi chán nản, rồi nghèo đói xúi giục tôi xách balo theo chị đi làm.

    Tôi làm chung với 1 chị người Hải Dương, chị ấy bảo - có bà cô lấy chồng HQ, giàu có và sung sướng lắm. Nếu em lấy người ta, bố mẹ em sẽ được 5000$ và mọi thủ tục sẽ có người làm cho hết. Chán đời, buồn tình và món nợ của mẹ treo lơ lửng trên đầu tôi nhắm mắt đưa chân.

    Theo đúng ngày hẹn, 5h chiều đứng đợi chị trước phòng trọ thì thấy có 1 xe oto đỗ xịch. Chị niềm nở vẫy tôi - lên đây em ơi...

    15' sau chúng tôi - bao gồm 70 người, đã phần là các bạn gái người Hải Phòng, Hải Dương, Quảng Ninh và tôi - Quê mùa, kệch cỡm so với 69 người còn lại. Quần lượt, áo là, váy ngắn dài, hồng trắng, son phấn thơm nức mũi được đưa đến 1 khách sạn lớn tại Hải Dương.

    Chúng tôi được dẫn vào 1 khán phòng khá kín đáo nằm ở tầng 2. Ngồi ngay ngắn từng hàng theo số thứ tự như thi đại học. 1 lúc sau có 1 chị vào thông báo - hôm này có 4 người chọn nhé.

    Giữa không gian ồn ào náo nhiệt, mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi phấn son quyện lại thành 1 bầu không khí đặc quánh khó tả. Nôn nao, ồn ào...

    Chạy vội ra ngoài, tôi mượn điện thoại chị cùng làm gọi về cho mẹ. Qua mấy lần nhờ vả, bác hàng xóm cùng nối được cuộc nói chuyện của tôi với mẹ.

    - Mẹ ơi, con đang thi tuyển lấy chồng HQ

    - Sao lại lấy chồng HQ hả con?

    - Con thấy bảo được 5000$ và cuộc sống cũng khá sướng mẹ ạ

    - Tiền không mua được hp đâu con ạ, người ta mua con chứ có phải lấy con đâu. Suy nghĩ kĩ đi... Mẹ ngập ngừng nén từng tiếng khóc.

    - Không sao, miễn là giúp mẹ trả nợ

    - Con sẽ khổ cả đời đấy, tiền cứ làm rồi sẽ có thôi, về đi con.

    - cụp... tít tít...

    Tôi sụt sịt bước vào phòng ban nãy thì thấy có vài người Hàn đang lố nhố đứng trên cùng chị phiên dịch. Đưa tay chỉ chỏ, bình luận, cười cợt gì đó mà tôi không tài nào hiểu.

    Rồi từng top 10 người chọn 1, cứ thế, cứ thế cho đến khi còn 7 người.

    Chúng tôi phải quay đi, quay lại - phải phỏng vấn về gia đình rất lâu. Khoảng 3 tiếng sau có kết quả thông báo tên 4 người may mắn - tôi là 1 trong số người đó.

    Thông báo gọn nhẹ - Trưa mai, gia đình có mặt tại khách sạn này để tổ chức đám cưới. Đám cưới vội vã được tổ chức, ảnh cưới được chụp, rượu mời, cơm cỗ có mặt ba mẹ và các em. Tôi khóc - Mừng mừng, tủi tủi với số phận mới chưa biết sẽ đi đâu về đâu...


    ****************

    3 tháng sau

    Ngày tôi đi thành phố ngập mưa, đứng trơ trọi ở sân bay lạ lẫm. Lần đầu mà, lần đầu được đi nước ngoài. Tâm trạng háo hức, hân hoan làm sao ấy. Gia đình ko có điều kiện đưa đi, tôi đành đi 1 mình.

    Vài tiếng sau, cầm 1 tờ giấy tên mình và tên chồng ở 1 đất nước xa lạ. Cánh tay đưa lên vẫy vẫy giữa rừng người cũng ~ Xa và lạ.

    Chồng tôi già, 45 tuổi rồi, mặt to, cao, béo và xấu. Nụ cười nhăn nhó cho tôi cảm giác khó chịu, tôi cảm thấy ghét người đàn ông mình gọi bằng chồng này.

    Chồng tôi cầm vali và tay tôi lôi xềnh xệch, tôi cứ như giống như bố kéo con mà ko nhịn được cười. Ngồi trên xe bus ngắm HQ qua khung cửa kính mờ. Hoang xơ, tan tác, trắng lốm đốm những vạt tuyết còn sót lại của mùa đông

    Tôi nhớ, ngày ấy HQ vẫn lạnh giá. Ngày tôi đi là ngày cá nói dối - Cho nên tôi nhớ mãi.

    Sau 7 tiếng đồng hồ, tôi được đưa về nơi gọi là nhà - cheo leo trên 1 quả núi - 1 làng nhỏ trải dọc theo đường mòn, nhà tôi ở cao nhất, nhỏ nhất.

    (Còn tiếp )

    Phần 2: Hành trình của cuộc trốn chạy


    [COLOR="#FF0000"]Phần 3: Giá trị niềm tin nơi đất khách

    Phần 4: Luật rừng - 01


    Phần 4: Luật rừng - 02




    Nguồn - TVHQ
    Thay đổi nội dung bởi: Xuân Thư, 2012-10-30 lúc 07:08 PM
    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
    Một phút chênh vênh bỗng khóc òa....

  2. Có 73 người đã cảm ơn Xuân Thư cho bài viết này là :

    ღ.미소.ღ (2012-08-20), anhcau15 (2012-07-17), banvatoi (2012-07-17), bien12 (2012-07-20), BlueSea8x (2012-07-17), KimJaeMin (2012-07-18), bonbaxaxu (2012-07-20), buon_kr (2012-07-22), Cà.Chua09 (2012-07-18), canhhoanhobe (2012-07-20), changngok_bg (2012-07-22), chimnhovn (2012-07-17), Chubatgioi1988 (2012-07-23), chuotnhat_thichyeu (2012-10-31), cobekodatten_hd (2012-07-18), codon1990 (2012-08-20), contrauvangg (2012-07-17), Crazy (2012-07-17), cuocdoichocheu (2012-07-18), demtrang_std (2012-08-23), dinhdinhvn (2012-07-24), doicholahanhphuc (2012-07-18), dunghien (2012-07-18), eochanghy_phetyou (2012-07-20), giadinhyeudau (2012-07-21), gjadjnhvjet (2012-07-22), Hien_hp92 (2012-07-17), hiepdongbang (2012-07-17), hoacomay8855 (2012-07-22), hoango (2012-07-23), hoasua_20052003 (2012-10-14), hongphuc497sg (2012-07-31), IFML (2012-07-17), jonh (2012-07-18), khoaitay_korea (2012-07-17), kiendo.vn (2012-08-20), Kjm_SuYoung88 (2012-07-21), kuongkc (2012-07-17), lamthanhhoabim (2012-07-23), langtuxunghekr (2012-11-07), lovevirus (2012-07-22), mai_hoangbac (2012-07-17), MichellePhung (2012-07-17), mienquedauyeu (2012-07-17), minhtrung@ (2012-11-12), my_future (2012-07-18), Nam KenG (2012-11-20), nguoixaxu (2012-07-18), parkney (2012-07-19), phanha_cau (2012-07-23), phong linh (2012-07-23), quanganh (2012-07-22), quoc anh (2012-07-21), quocviet1002 (2012-07-18), QuynhKr (2012-07-17), Seeder (2012-07-19), Soledad (2012-07-18), songhoangha (2012-11-04), southkore (2012-07-18), thangtran-3639 (2012-07-20), thuhuyen89 (2012-08-27), tinhnhanlangle (2012-07-17), tranthachtk (2012-07-18), tuan_chelsea (2012-07-21), tuandong (2012-08-20), tuanvinh (2012-07-22), viendu (2012-07-20), viettrinh8691 (2012-11-05), vitlove8k (2012-07-17), Xu_nguoibuon (2012-10-30), xuandinh380485 (2012-07-21), yahoo.com.vn (2012-07-18), Yenrk (2012-07-20)

  3. #61
    Tham gia ngày
    Sep 2011
    Đến từ
    Korean
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    314
    Thanks
    922
    Thanked 454 Times in 186 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi dunghien View Post
    Viết tiếp đi .

    Mình vẫn đang đợi sự ăn năn hối hận từ bạn cơ mà . Đâu rồi ?

    Mình có thói quen khi đọc,hay xem một cái gì đó thì rất để tâm. Qua câu chuyện của bạn, mình thấy có một người mẹ ngày đêm thấp thỏm mong ngóng tin con,và nước mắt . Mình thấy một người chồng,một người Hàn - mà chính xác hơn là một người đàn ông - bị phản bội, nạn nhân của sự lật lọng,tráo trở của lòng người - cũng có thể là của thói bốc đồng,suy nghĩ bộp chộp của một cô bé . Cuộc hôn nhân này vốn tương đối sòng phẳng , cứ coi như là bạn bị vỡ mộng,bị lừa đảo đi, nhưng vẫn là do bạn lựa chọn. Sai lầm của bạn,sao để người khác phải hứng chịu ?

    Còn nữa, bạn có thể vin vào cớ báo hiếu, thay cho việc tự nhận mình là tham lam đến độ ngốc nghếch tin vào viễn cảnh tươi đẹp ở xứ người . Nhưng đó không phải báo hiếu . Chẳng bố mẹ nào cam tâm để con gái mình đem hạnh phúc một đời nó đặt vào một canh bạc . Và thực tế đã biến bạn trở thành đứa con ... ko tốt .

    Tóm lại, viết tiếp đi . Mình vẫn chưa chọn được nên giận,trách, chửi vào mặt - hay là thương .
    Trong cả cái bic này tớ kết nhất lời bình của bạn dunghien

    Câu chuyện muốn hay thì phải dùng lý do ấy chứ, chả lẽ lại nói là bản thân mình cũng thích khám phá 1 chân trời mới và cái quan trọng hơn là cũng rất hi vọng là sẽ đổi đời, sẽ có thật nhiều tiền...

    Có nghe trong 1 phóng sự đã nói như này (hôn nhân với người nước ngoài đa phần là ko có t/y mà gần như là 1 cuộc đổi chác. Người thì cần tình dục, người thì cần tiền khi 1 trong 2ng ko đạt đc mục đích thì đổ vỡ là chuyện đương nhiên)

    Suy cho cùng thì câu chuyện của XT hay thì hay thật đấy nhưng đọc thấy hư nhiều hơn thực mà có thế mới là chuyện hay đc chứ nếu cứ thật quá thì ai khen hay
    Đang khi lửa tắt cơm sôi
    Lợn đói con khóc chồng đòi tòm tem
    Bây giờ lửa đã cháy lên
    Lợn no con nín tòm tem thì tòm...

  4. Có 3 người đã cảm ơn hoango cho bài viết này là :

    jonh (2012-08-20), lovevirus (2012-07-24), Xuân Thư (2012-07-24)

  5. #62
    Tham gia ngày
    Mar 2012
    Đến từ
    HN
    Quê quán
    Việt Nam
    Tuổi
    15
    Bài viết
    23
    Thanks
    3
    Thanked 36 Times in 12 Posts

    Mặc định

    Bạn kể về cuộc đời thật của bạn đó hả
    Đọc câu chuyện mà thấy buồn ghê, sao nhiều sóng gió đến với bạn thế.
    Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Chúc bạn nhiều nghị lực để vượt qua

  6. #63
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Đến từ
    kimpho - korea
    Quê quán
    Thanh Hóa
    Tuổi
    22
    Bài viết
    18
    Thanks
    2
    Thanked 12 Times in 4 Posts

    Mặc định

    tại sao cái nơi mà tôi mơ ước đươc tới lâu nay nó lại khủng khiếp và đáng ghet vậy chứ.tới hum nay chưa đầy một tháng tới cái đất hàn hâm này.thế mà gần như chỗ nào cũng tới.chạy vạy khắp nơi trong khi tôn gần hết.chán chho cái cuộc đời này.thui ngồi ôm cục thất nghiệp chờ ngày mai xem thế nào.ai có tâm sự như mình ép nick nc cho đỡ buồn nha.nguoikhonglo_pt

  7. #64
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    Bình Yên Home's
    Quê quán
    Hà Nội
    Tuổi
    24
    Bài viết
    171
    Thanks
    131
    Thanked 673 Times in 123 Posts

    Mặc định

    Cứ hàng tháng vào cái giai đoạn này mình lại phải ở nhà. Khó ở quá , thôi thì - đến hẹn đành lên vậy
    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
    Một phút chênh vênh bỗng khóc òa....

  8. #65
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    Bình Yên Home's
    Quê quán
    Hà Nội
    Tuổi
    24
    Bài viết
    171
    Thanks
    131
    Thanked 673 Times in 123 Posts

    Mặc định

    Chương 4: Luật rừng - 01


    ...

    Mỗi lần, em loay hoay làm gì đó trong nhà, tôi lại dừng tay trước mọi công việc để dõi mắt theo em. Mái tóc dài và dày đen nhánh cứ đu đưa theo từng nhịp bước. Gương mặt bầu bầu, 2 má hồng hồng những sợi lông tơ phúng phính. Chẳng biết từ bao giờ tôi đã luôn đứng về phía em, phía đôi mắt sâu thẳm lóng lánh ấy.

    Từ ngày em về đây, ngồi nhà có 4 người đàn ông sạch sẽ và rộn rạo lên hẳn. Em ít nói, ít cười và luôn trốn 1 góc khi chúng tôi đi làm về. Tôi luôn có cảm giác em nhìn tôi, nhìn chúng tôi với ánh mắt oán trách, hờn tủi. Ánh mắt ấy cứ làm tôi day dứt mãi, day dứt mãi về em...

    ...

    Từng hạt nước to tròn trong veo lăn dài 2 bên má. Cô gái có đôi mắt biết cười, và ánh nhìn trong sáng cứ run lên từng đợt trên vai tôi. Mỗi câu nói kèm theo 1 tiếng nấc làm lòng tôi chùn lại. Chúm chím, tôi cứ nghĩ em cười sẽ đẹp lắm - và cứ chờ đợi khoảnh khắc ấy

    ***

    Cuộc sống trôi đi thật nhanh. Nó xô đẩy chúng ta từ thiên đường xuống địa ngục trong tích tắc.


    2 tháng trôi qua, em cắn răn làm mọi việc và tránh mọi hạnh động xấu của đám đàn ông trong căn nhà đó. Em không ghét, chỉ là kinh sợ - Em sợ cái đặc quyền của họ, với em - có lẽ họ làm gì cũng được.

    Oán thán, khóc lóc - Em gào lên như điên dại và lẫm lũi cả ngày khi biết, tình yêu của mình bán mình với cái giá 500k. Cũng chẳng rẻ mạt mấy, có lẽ tốt hơn là ném em ra đường mà chẳng kiếm được xu nào. Và có lẽ, em cũng đáng giá đấy!

    Trong căn nhà có 4 người đàn ông đó. có 1 người - Hắn to và béo. Mặt tròn quay bóng nhẫy như tráng 1 lớp dầu, đôi mắt 1 mí gian xảo và dâm dê, giọng cười làm cho người đối diện chợn rợn khắp cơ thể. Ánh mắt hắn như phát cuồng lên mỗi khi em bước ra từ nhà tắm. Em kinh hãi, co rúm người lại khi bắt gặp ánh mắt đấy - nhơ nhớp.

    Bất kể lúc nào, khi nào hắn có nhà đều tìm mọi cách để chạm vào người em - 1 cách sấn sổ và sỗ sàng. Em sợ, thực sự sợ.

    Khi người ta bị dồn đến đỉnh điểm của sự sợ hãi cũng là lúc người ta phải lựa chọn. Suy nghĩ ngây thơ, và cả tin vỡ tan từ 2 tháng trước, trong em giờ chỉ còn sự tính toán và chờ đợi. Làm thế nào để yên thân giữa nhiều người đàn ông?

    Chợt lóe lên trong suy nghĩ 1 điều điên rồ, và có lẽ nó sẽ còn điên rồ hơn mức người khác có thể nghĩ. Nở 1 nụ cười nửa miệng, em chìm vào giấc ngủ với những kế hoạch, những dự tính cho tương lại mịt mù phía trước.


    Quyền lực của sắc đẹp là câu trả lời cho câu hỏi: Thế giới của những cô gái xấu xí sẽ như thế nào? - Khi ấy, em đã ý thức được quyền lực mà sắc đẹp mang lại cho mình. Hoặc nó vùi dập tả tơi, hoặc là thảnh thơi trong cuộc sống, đều là do bản thân mình hết.

    Tự nhiên, như bản năng làm cho em khéo léo hơn, thông minh hơn và biết cách sống hơn. Em cười nhiều hơn, và ánh mắt đung đưa nhiều hơn. Những con tim khô cạn, bỗng chốc được tưới lên sự dịu ngọt...

    Rồi em cũng chọn anh - hiền lành và trầm lắng. Và anh cũng say nắng theo từng tiếng cười của em - Ngọt/ nhạt.

    ***

    Tôi chần chừ nói:

    - Anh có thể chăm sóc em những tháng ngày sau này chứ?

    Em 1 chút e thẹn, ngập ngừng rồi lại khóc

    - Làm sao được chứ, em và anh không thể - em òa khóc to hơn

    - Tại sao không? - Tôi cuống lên khi thấy em khóc, vồn vã hỏi

    - Em chỉ là 1 món đồ thôi, mấy người kia làm sao để im.

    Tôi lặng thinh rồi nói: Cứ để anh lo.

    ***

    Em chẳng cần phải chờ đợi lâu, mọi thứ sảy đến như đúng những gì em mong muốn. Anh thuê 1 căn nhà khác, sạch sẽ, tinh tươm. Anh hồ hởi vui như đứa trẻ kéo em đi từ quầy hàng này đến cửa hàng kia để chọn những món đồ cho căn nhà hạnh phúc.

    Anh khoe với tất cả bạn bè về em, cô gái có đôi mắt to tròn. Anh cười nhiều hơn và nói nhiều hơn. Còn em vẫn vậy, vẫn cười khi cần cười và vẫn lạnh lùng những lúc cảm xúc của anh dâng trào. Em chẳng tự nhủ - rồi lại giống như- người em từng yêu kia thôi.

    Em đã từng biết thế nào là tình yêu, và em biết thế nào là sống khi em yêu. Nhưng em cũng biết rằng mọi thứ em có bây giờ, dù chúng có vẻ là thú vị nhưng không thực sự làm em rung động.

    Tình yêu là 1 thứ thật kinh khủng - Và mỗi ngày trôi qua, em lại thấy rõ ràng hơn rằng những người đàn ông mong manh thế nào, họ thiếu kiên định và chung thủy ra sao, bất an và đáng ngạc nhiên đến nhường nào. Đầu tiên, khi nhận được 1 lời khiếm nhã từ 1 người đàn ông đã có nơi chốn em đã bị sốc, nhưng bây giờ em nghĩ - Đàn ông vẫn luôn là như thế - Và chắc gì - Anh sẽ không thế?

    ...

    Anh luôn giữ em ở nhà, nhưng em thì lại muốn đi làm. Anh bảo cuộc sống bên ngoài phức tạp lắm, em bảo phải có thứ thách cuộc sống mới thú vị. Em bất chấp mọi khuyên bảo, em bước về 1 phía chân trời mới chẳng có anh. Em bước đi không quay lại nhìn anh...

    ***


    Qua mạng, em quen 1 người - người đó nói chuyện khá hiểu biếu và đồng cảm với em. Em gọi người đó là anh trai, em kể mọi chuyện từ khi em bước chân sang đây cho đến cả việc em mong muốn đi làm thế nào? Em cần 1 công việc ra sao.

    Người đó nói, ở đây đang cần 1 nữ làm việc có nhà, có ăn, lương tốt, nếu em muốn có thể giới thiệu cho em. Em cảm thấy đây là 1 sự khởi đầu của 1 con đường mà em đã mong mỏi suốt bao lâu. Sự tự do về tinh thần, thể xác và về cả tài chính làm động lực lớn cho quyết định rời bỏ nơi này.


    ...

    Em bước nhanh về phía người đàn ông đứng đợi. Anh hiện ra dưới nắng chiều rám nắng và rắn rỏi. Chào em với nụ cười cởi mở, hỏi han em đủ điều. Anh dẫn em đến công ty anh, công ty đang nhận người. Giới thiệu với giám đốc điều gì đó mà em không hiểu. Dẫn em đi khắp công ty để xem công việc cần làm.

    Công ty anh làm nhựa, công việc của em chỉ đơn giản là gọt nhưng miếng nhựa thừa ở ria và đóng gói vào thùng. Sau khi giới thiệu công việc anh đưa em về kí túc xá của công ty. Em nhớ lúc đó đã là 10h tối, trời cuối tháng 10 lạnh ngăm ngăm. Căn phòng nhỏ có 1 chiếc quạt sưởi, nhà bếp và nhà vệ sinh đều nằm trong chiếc công ấy - 1 cái thùng phía sau 1 chiếc oto tải lớn.

    Vào nhà, anh ân cần mời nước và bảo -

    Ở đây chỉ có 1 căn phòng này, nãy anh nói với giám đốc em là người yêu anh ông ấy mới nhận em. Vì thế nếu em chịu ở chung với anh thì mới làm ở cty này được.

    Em mở thật to mắt nhìn anh - Sao quái lạ vậy, làm sao mà em lại ở chung với anh được?

    - Em đồng ý thì đi làm không thì thôi.

    Em ngơ ngác - chẳng biết nghĩ thế nào thì anh thêm vào.

    - Ở đây (Hàn quốc) trước giờ vẫn vậy, luật bất thành văn mà em không biết à? Anh tưởng em phải biết chứ?


    - Anh xin việc cho em, và đổi lại em ở với anh đấy là chuyện bình thường, có gì đáng ngạc nhiên thế? - Anh điềm nhiên nói

    ...


    Chương 4 - 02

    Nguồn - Tuvanhanquoc.com
    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
    Một phút chênh vênh bỗng khóc òa....

  9. Có 5 người đã cảm ơn Xuân Thư cho bài viết này là :

    hoango (2012-08-20), hoasua_20052003 (2012-10-14), jonh (2012-08-20), kiendo.vn (2012-08-20), mai_hoangbac (2012-08-20)

  10. #66
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    Bình Yên Home's
    Quê quán
    Hà Nội
    Tuổi
    24
    Bài viết
    171
    Thanks
    131
    Thanked 673 Times in 123 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi 빼빼로 View Post
    hết rồi à , chỉ có vậy à ,
    Hình như là vẫn còn - Và cũng chỉ là câu chuyện phiếm để kể lại khi tra dư, tửu hậu thôi mà
    Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
    Một phút chênh vênh bỗng khóc òa....

  11. #67
    Tham gia ngày
    Sep 2011
    Đến từ
    Korean
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    314
    Thanks
    922
    Thanked 454 Times in 186 Posts

    Mặc định

    Số cô gái này hẩm hiu quá, gặp phải mình có phải đỡ ko
    Đang khi lửa tắt cơm sôi
    Lợn đói con khóc chồng đòi tòm tem
    Bây giờ lửa đã cháy lên
    Lợn no con nín tòm tem thì tòm...

  12. #68
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Đến từ
    Seoul - Korea
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    238
    Thanks
    120
    Thanked 252 Times in 106 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi hoango View Post
    Số cô gái này hẩm hiu quá, gặp phải mình có phải đỡ ko
    Gặp bạn hoanggo thì xong m.n luôn, khỏi phải rẽ sang hướng khác

  13. Người đã cám ơn Crazy cho bài viết này là :

    hoango (2012-08-20)

  14. #69
    Tham gia ngày
    Sep 2011
    Đến từ
    Korean
    Quê quán
    Việt Nam
    Bài viết
    314
    Thanks
    922
    Thanked 454 Times in 186 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi Crazy View Post
    Gặp bạn hoanggo thì xong m.n luôn, khỏi phải rẽ sang hướng khác
    Xong m.n là thế nào xong nó thôi
    Đang khi lửa tắt cơm sôi
    Lợn đói con khóc chồng đòi tòm tem
    Bây giờ lửa đã cháy lên
    Lợn no con nín tòm tem thì tòm...

  15. #70
    Tham gia ngày
    Aug 2012
    Đến từ
    gimpho
    Quê quán
    Quảng Nam
    Bài viết
    30
    Thanks
    60
    Thanked 14 Times in 8 Posts

    Mặc định

    Gọi hồn Xuân Thư về viết tiếp Phần 4 : Luật rừng 2 .chờ đợi mấy kì kinh rồi ma ko thấy viết tiếp .....ko bjt liệu co gái đó co đc cuộc sống binh an ko?

Trang 7/8 đầuđầu ... 5 6 7 8 cuốicuối

 

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể gửi đề tài mới
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
muagi.vn