Hạnh phút vụt mất trong thoáng giây
Ngẩn ngơ ngây dại đứng trông chờ....
Thiên đường tôi đang sống là nơi mà hàng vạn, hàng triệu người đang mơ ước. Xinh đẹp, mộng mơ và giàu có - Đó là những mỹ từ tôi vẫn thường được nghe người ta nói về nó. Là bức tranh thêu màu sắc, mềm mại mà chỉ nhìn thôi ai cũng muốn có.
Tôi cũng từng là 1 trong số đó. Từng mơ ước, từng đánh đổi nhiều thứ để có được. Chắc giờ cuộc sống của tôi sẽ khác lắm khi ngày ấy...
...
Phần 1: Đánh đổi
Lúc ấy, gia đình tôi ở quê khá vất vả. Mẹ 1 mình tẩn tảo gánh cả gia đình trên vài và những món nợ chồng chất qua nhiều năm tháng. Ba tôi yếu, ốm và khó tính - Ba khó tính lắm, nên chị em tôi đứa nào cũng ngoan. Chúng tôi là những đứa trẻ biết nghe lời, biết yêu thương.
18 tuổi, đi thi đại học cho biết - vì dẫu có đậu tôi cũng chẳng có khả năng theo học. Mẹ thì thầm tâm sự - cứ đi con ạ, sau này không hối tiếc.
Thừa 3 điểm, đó là kết quả khi tôi nhận được giấy báo từ 1 trường ĐH danh tiếng. Cười cười nói với mẹ - Đấy, mẹ thấy con thông minh không? Cần gì học ĐH, còn vẫn kiếm được đầy tiền về cho mẹ. Mẹ tôi cười buồn chẳng nói gì.
Trong thời gian ấy tôi đã kịp yêu đương với 1 anh ở xa tít tắp mù khơi. Tình yêu đầu vụng dại, trao hết cả niềm tin lẫn cảm xúc để rồi cay đắng tìm về.
Tôi có người yêu khi tôi 18 tuổi, người yêu ở nửa vòng kia của trái đất,tôi chưa từng gặp mặt. Chúng tôi quen nhau trên mạng, yêu nhau qua mạng, vui buồn cũng từ mạng mà ra. Có 1 lần, vô tình vào nick yahoo của anh ấy và đọc những dòng tin nhắn mùi mẫn yêu thương của 1 ai đó. Tôi giận và buồn ghê gớm - Cớ sao lại lừa dối tôi?
Rồi chán nản, rồi nghèo đói xúi giục tôi xách balo theo chị đi làm.
Tôi làm chung với 1 chị người Hải Dương, chị ấy bảo - có bà cô lấy chồng HQ, giàu có và sung sướng lắm. Nếu em lấy người ta, bố mẹ em sẽ được 5000$ và mọi thủ tục sẽ có người làm cho hết. Chán đời, buồn tình và món nợ của mẹ treo lơ lửng trên đầu tôi nhắm mắt đưa chân.
Theo đúng ngày hẹn, 5h chiều đứng đợi chị trước phòng trọ thì thấy có 1 xe oto đỗ xịch. Chị niềm nở vẫy tôi - lên đây em ơi...
15' sau chúng tôi - bao gồm 70 người, đã phần là các bạn gái người Hải Phòng, Hải Dương, Quảng Ninh và tôi - Quê mùa, kệch cỡm so với 69 người còn lại. Quần lượt, áo là, váy ngắn dài, hồng trắng, son phấn thơm nức mũi được đưa đến 1 khách sạn lớn tại Hải Dương.
Chúng tôi được dẫn vào 1 khán phòng khá kín đáo nằm ở tầng 2. Ngồi ngay ngắn từng hàng theo số thứ tự như thi đại học. 1 lúc sau có 1 chị vào thông báo - hôm này có 4 người chọn nhé.
Giữa không gian ồn ào náo nhiệt, mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi phấn son quyện lại thành 1 bầu không khí đặc quánh khó tả. Nôn nao, ồn ào...
Chạy vội ra ngoài, tôi mượn điện thoại chị cùng làm gọi về cho mẹ. Qua mấy lần nhờ vả, bác hàng xóm cùng nối được cuộc nói chuyện của tôi với mẹ.
- Mẹ ơi, con đang thi tuyển lấy chồng HQ
- Sao lại lấy chồng HQ hả con?
- Con thấy bảo được 5000$ và cuộc sống cũng khá sướng mẹ ạ
- Tiền không mua được hp đâu con ạ, người ta mua con chứ có phải lấy con đâu. Suy nghĩ kĩ đi... Mẹ ngập ngừng nén từng tiếng khóc.
- Không sao, miễn là giúp mẹ trả nợ
- Con sẽ khổ cả đời đấy, tiền cứ làm rồi sẽ có thôi, về đi con.
- cụp... tít tít...
Tôi sụt sịt bước vào phòng ban nãy thì thấy có vài người Hàn đang lố nhố đứng trên cùng chị phiên dịch. Đưa tay chỉ chỏ, bình luận, cười cợt gì đó mà tôi không tài nào hiểu.
Rồi từng top 10 người chọn 1, cứ thế, cứ thế cho đến khi còn 7 người.
Chúng tôi phải quay đi, quay lại - phải phỏng vấn về gia đình rất lâu. Khoảng 3 tiếng sau có kết quả thông báo tên 4 người may mắn - tôi là 1 trong số người đó.
Thông báo gọn nhẹ - Trưa mai, gia đình có mặt tại khách sạn này để tổ chức đám cưới. Đám cưới vội vã được tổ chức, ảnh cưới được chụp, rượu mời, cơm cỗ có mặt ba mẹ và các em. Tôi khóc - Mừng mừng, tủi tủi với số phận mới chưa biết sẽ đi đâu về đâu...
****************
3 tháng sau
Ngày tôi đi thành phố ngập mưa, đứng trơ trọi ở sân bay lạ lẫm. Lần đầu mà, lần đầu được đi nước ngoài. Tâm trạng háo hức, hân hoan làm sao ấy. Gia đình ko có điều kiện đưa đi, tôi đành đi 1 mình.
Vài tiếng sau, cầm 1 tờ giấy tên mình và tên chồng ở 1 đất nước xa lạ. Cánh tay đưa lên vẫy vẫy giữa rừng người cũng ~ Xa và lạ.
Chồng tôi già, 45 tuổi rồi, mặt to, cao, béo và xấu. Nụ cười nhăn nhó cho tôi cảm giác khó chịu, tôi cảm thấy ghét người đàn ông mình gọi bằng chồng này.
Chồng tôi cầm vali và tay tôi lôi xềnh xệch, tôi cứ như giống như bố kéo con mà ko nhịn được cười. Ngồi trên xe bus ngắm HQ qua khung cửa kính mờ. Hoang xơ, tan tác, trắng lốm đốm những vạt tuyết còn sót lại của mùa đông
Tôi nhớ, ngày ấy HQ vẫn lạnh giá. Ngày tôi đi là ngày cá nói dối - Cho nên tôi nhớ mãi.
Sau 7 tiếng đồng hồ, tôi được đưa về nơi gọi là nhà - cheo leo trên 1 quả núi - 1 làng nhỏ trải dọc theo đường mòn, nhà tôi ở cao nhất, nhỏ nhất.
(Còn tiếp )
Phần 2: Hành trình của cuộc trốn chạy
[COLOR="#FF0000"]Phần 3: Giá trị niềm tin nơi đất khách
Phần 4: Luật rừng - 01
Phần 4: Luật rừng - 02
Nguồn - TVHQ



Xuân Thư
Trả Lời Với Trích Dẫn
KimJaeMin
Cà.Chua09

mà có thế mới là chuyện hay đc chứ nếu cứ thật quá thì ai khen hay

, thôi thì - đến hẹn đành lên vậy
xong nó thôi
